Trọng sinh chi Tô Trạm - Chương 1

Trọng sinh chi Tô Trạm


Chương 1: Chết ở trong nước mà sinh ra cũng ở trong nước.

Nước trong hồ từng chút từng chút bao phủ lấy mắt, mũi, miệng, tai cùng đỉnh đầu của y. Nước ở Kính Hồ trong vắt đến có thể nhìn thấy đáy. Tô Trạm cố gắng mở to hai mắt để có thể nhìn thấy bầu trời trong xanh Myanmar xuyên thấu qua làn nước trong như mặt gương, cùng với những động tác mơ hồ run run lay động của bóng người. Đây thật sự có thể gọi là cảm giác tuyệt vọng đến tột đỉnh. Từng chút từng chút một cảm thụ làn nước xâm nhập vào thân thể không loại trừ bất kỳ nơi nào. Đem dưỡng khí một chút lại một chút bức ra ngoài cơ thể. 

Nhưng người ở trên bờ cố tình xem nó như niềm vui. Ngay lúc Tô Trạm lần nữa sắp chết vì ngạt thở, thì người nọ lại sai người kéo y từ trong nước lên. Tô Trạm bị trói như cái bánh chưng, tay chân không thể động đậy. Y bị treo trên mặt hồ không ngừng hít thở, sợ hãi bản thân bỏ lỡ một cơ hội sống sót. Nhưng ánh mắt của y lại như lưỡi kiếm đâm thẳng về phía người kia.
Người kia đứng ở trên bờ, hai tay chắp sau lưng, thong dong tự đắc mà nhìn y. Khoé miệng ẩn chứa ý cười, hắn có diện mạo sáng sủa, gương mặt anh tuấn tràn đầy tiếu ý, không quá khoa trương, bên trong lại kín đáo. Nếu cả đời này y không làm anh em với người nọ, có lẽ y sẽ thật sự tin hắn là một vị công tử nhẹ nhàng tao nhã nhất trần thế.

Tô Phiếm cũng không vì vẻ mặt hung ác, hận không thể đem hắn lột da huỷ cốt của Tô Trạm mà tức giận. Đúng vậy, hận ý của người sắp chết bất quá cũng giống như giọt sương đọng lại trước khi ánh mặt trời xuất hiện, còn gì đáng giá để vương vấn trong lòng?! Con trai trưởng của Tô đại tướng càn rỡ ngang ngược một đời, lúc này đây bị hắn trói lại giống như con cá trong hồ vừa mới bị vớt lên đặt trên mặt thớt, cả người bị treo lên ướt sũng. Một phen giày vò khi nãy càng khiến cho gương mặt của y thêm tuyết trắng, tô điểm cho hàng lông mày vừa dày vừa đen như mực. Cho dù đôi mắt hoa đào ấy ôm đầy một mối hận ý, nhưng vẫn hung hăn chọc vào tâm phế người khác như trước. Thật đúng là bộ dạng của một vị thiếu gia được nuông chiều từ bé. Nghĩ đến đây hắn lại càng cong khoé môi, làm sâu sắc thêm ý cười. Thanh âm dễ nghe mang theo sự quan tâm rõ rệt.  

"Em trai, mùi vị này có được không?" 

Tô Trạm ngang ngược cả đời, chết đã đến nơi hiển nhiên lại càng không chịu cúi đầu. Y thở hổn hển, ho ra cả nước bọt. Hàng lông mày thanh tú nhíu lại không chút nào tỏ ra yếu thế, y hung ác nói "Nhà ngươi là cái thứ thấp hèn con của kỹ nữ! Ta ccmn thành quỷ cũng không buông tha cho ngươi!" 

Đôi môi quyến rũ xinh đẹp, nhưng lời nói ra lại khiến cho người ta không thích nghe đến vậy. Kỹ nữ thấp hèn linh tinh gì đó Tô Phiếm đã nghe đến chán rồi. Hắn thật sự cũng không có tức giận gì, chỉ càng đem tiếu ý khảm sâu vào trong mắt cùng đuôi lông mày. Hắn cười như tắm gió xuân thấp giọng nói. 

"Có thật không? Vậy em trai, em an tâm thành quỷ đi. Anh hai chờ em." Hắn vừa dứt lời, bàn tay thon dài trắng ngần liền nhẹ nhàng vẫy xuống.

Chỉ nghe thấy một tiếng "ùm" phát ra, nước trong hồ bắn lên tung toé.

Sau đó, mái tóc đen trong nước giãy dụa một hồi rồi dần dần không còn động tĩnh. Chỉ để lại những gợn sóng li ti một vòng lại một vòng dập dờn trên mặt hồ.

...

__________________


mọi người đừng để mấy chương đầu lừa tình =))~~ truyện này dài muốn chết :<


Comments

  1. Cuối cùng cũng có rồi! đừng Drop nha nàng
    Truyện hay lắm

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

[Mục lục] Hổ Phụ (Hoàn)

[Mục lục] Bẻ cong anh chàng quân nhân