Trọng sinh chi Tô Trạm - Chương 3

Trọng sinh chi Tô Trạm


Chương 3:

"Con làm sao vậy? Rơi xuống nước rồi không còn nhận ra mẹ nữa àh?" Chung Ý Ánh vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Trạm cười nói.

Tô Trạm ổn định lại tinh thần, cũng chậm rãi nổi lên bản tính đặc biệt trẻ con. Thanh âm trong trẻo giòn giã của y vang lên, "Mẹ, mẹ!" Ngay sau đó, Tô Trạm vươn hai cánh tay nhỏ bé ra nhào vào lòng Chung Ý Ánh. Giống như muốn được hấp thụ năng lượng, y không ngừng chui rút vào trong lòng mẹ mình hít sâu một hơi. Mùi hương hoa lan trên người mẹ y tràn ngập trong hồi ức của y. Song song, y cũng thật khinh bỉ vì hành động trẻ con của mình. 

Chung Ý Ánh trái lại rất kinh ngạc. Bà thuận tay dễ dàng ôm lấy thân thể nhỏ bé của con trai, khẽ mĩm cười vỗ nhẹ lên lưng y. Chung Ý Ánh cũng không nói lời nào. Đứa con này của bà kể từ khi biết đi biết nhảy liền bắt đầu quậy phá nghịch ngợm khắp mọi nơi, cũng rất ít khi cùng bà thân thiết như thế này.

Vốn dĩ bởi vì nguyên do Tô Trạm là đứa con độc nhất của Tô Chính Cương, nên ông luôn dẫn y theo bên người. Trong nhà từ trên xuống dưới cho đến bên trong lẫn bên ngoài quân đội đều cưng chiều y đến tận trời. Tính cách của Tô Trạm rất ngang ngược, lại bởi vì không có đứa trẻ nào chơi cùng với y, nên y càng biểu hiện rõ sự quái gỡ của mình. Tiểu thiếu gia Tô Trạm vừa ương bướng, vừa quái gỡ lại vừa ngang ngược. Vốn tưởng rằng sau khi Tô Phiếm tới thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn một chút. Nhưng lại không nghĩ đến Tô Trạm và Tô Phiếm hoàn toàn không thể chơi cùng với nhau.

Nghĩ đến Tô Phiếm, Chung Ý Ánh không khỏi có chút lo lắng thở dài. Bà kéo đứa con trai đang nằm trong lòng bà ra, ôm lấy thân thể nhỏ bé trắng như trang giấy của y, giọng nói của bà mang theo ý nghiêm túc hỏi, "A Trạm, con không được nói dối, kể cho mẹ nghe rốt cuộc vì sao con lại rơi xuống nước? Sao con lại nói muốn giết chết anh trai của con? Có người làm em nào như thế chứ!"   

Hừ! Y sao lại có thể quên mất chuyện này! Thoáng cái một tiếng "bùm" vang lên, hận ý tràn ngập hoá thành lửa giận trong lòng Tô Trạm. Y gấp gáp vội vàng đứng lên muốn đi xuống đất. 

Chung Ý Ánh trông thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai lạnh lùng đến âm trầm. Rõ ràng là đang kiềm nén sự tức giận ngút trời. Thân thể nhỏ nhắn thở phì phì, sắc mặt y trông như muốn tìm người liều mạng. May mắn Tô Trạm vẫn chỉ là tiểu thiếu gia tám tuổi xinh đẹp. Cho dù có tức giận đến cực điểm thì sự dữ tợn đó cũng không doạ mẹ y hoảng sợ. Ở trong mắt của Chung Ý Ánh, cơn tức giận của y nhiều nhất chỉ là sự khó chịu của một đứa trẻ bị đoạt đi món đồ chơi.

"Con muốn đi tìm Tô Phiếm tính sổ!" Tô Trạm đứng trên cái chăn, y vừa dứt lời liền nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn sang hướng khác, nhanh chóng nhảy xuống giường. Ngay cả dép cũng không mang, lòng bàn chân đỏ hồng nhanh như chớp chạy ra khỏi cửa.    

Chung Ý Ánh vội vã đứng dậy đuổi theo sau, bà hô to. "A Nghĩa, mau ôm lấy tiểu thiếu gia, đừng cho nó chạy loạn."

Người hầu canh giữ ở cuối hành lang sau khi nghe thấy phu nhân phân phó, liền trông thấy tiểu thiếu gia đang mặc áo ngủ, tức giận tới cực điểm chạy về phía mình. Gã vội vã vươn tay muốn ôm lấy y. Nhưng Tô Trạm lại lộ ra khuôn mặt lạnh lùng, giọng điệu âm u nói, "Tránh ra! Người nào dám ôm bổn đại gia!"

A Nghĩa quả thật bị khí thế "ông cụ non" của tiểu thiếu gia tám tuổi hù doạ. Cánh tay vươn ra của gã liền cứng lại. Gã nghĩ thầm, thật không hổ là con trai của Tô đại tướng.

Trông thấy người kia sững sờ, Tô Trạm càng thừa cơ hội quẹo sang hướng cầu thang. Y vừa định nhất chân xuống lầu thì phát giác thân thể mình bay lên không trung. Mẹ của y đã đi tới phía sau, thoáng cái liền bế y lên.   

Chung Ý Ánh dở khóc dở cười ôm lấy đứa con trai bảo bối đang làm vẻ mặt như ông cụ non. Bà giả vờ tức giận nói, "Con muốn làm gì đây? Ngày thường đùa giỡn khắp mọi nơi, mẹ đã dặn con hàng nghìn hàng vạn lần là không được chơi ở gần hồ nước. Nhưng con lại không vâng lời mẹ. Mẹ còn chưa phạt con, hiện giờ lại muốn gây rắc rối gì nữa đây?"  

Tô Trạm vô cùng tức giận với cái thân thể tám tuổi này. Ccmn, vì sao y không thể sống lại vào năm mười tám tuổi chứ? Nếu không thì y đã trực tiếp cầm súng bắn Tô Phiếm một phát, vĩnh viễn trừ đi hậu hoạn rồi.

Hai chân trắng nõn mềm mại của Tô Trạm không ngừng giãy dụa, y la lên, "Mẹ, dẫn con đi tìm Tô Phiếm. Con muốn tìm Tô Phiếm! Thả con xuống, con muốn đi tìm Tô Phiếm!" Y nhẫn nại đến mặt mày co cáu, cũng liền bắt đầu giả vờ khóc lóc om sòm như bao đứa trẻ khác. Vừa nghĩ đến chuyện bản thân mình bị Tô Phiếm nhấn nước làm cho chết đuối ở trong hồ, y thật sự nuốt không trôi!

Chung Ý Ánh quả thực không còn cách nào với đứa con trai này. Bà đem Tô Trạm đưa cho A Nghĩa để gã ôm chặt lấy y. Sau đó bà nghiêm mặt trách cứ nói, "Tô Trạm, mẹ dạy con lễ phép trên dưới thế nào hả? Tô Phiếm là anh trai của con, con phải gọi Tô Phiếm là ——" Chung Ý Ánh vừa định tiếp lời dạy bảo con trai thì bị nữ hầu Tiểu Phân vội vội vàng vàng chạy vọt vào phòng khách cắt ngang.  

Chỉ thấy Tiểu Phân đứng ở dưới lầu. Dễ dàng nhìn ra cô đã chạy suốt một quãng đường tới đây. Đầu chảy đầy mồ hôi, cô sốt ruột hô to. "Phu nhân, cô mau đi xem một chút. Đại tướng treo đại thiếu gia lên rồi, còn nói muốn lấy roi ngựa đánh đại thiếu gia!"

Trái tim của Chung Ý Ánh hẫng mất một nhịp. Roi ngựa là vật gì?! Là con gái của một vị tướng lĩnh, hiện giờ bà còn là vợ của một vị đại tướng, dĩ nhiên bà càng hiểu rõ nó hơn ai hết!

Chung Ý Ánh đã hoàn toàn không thể tiếp tục trông coi đứa con trai bảo bối đang giãy giụa tay chân, luôn miệng nói muốn đi tìm người tính sổ nữa. Bà gấp gáp vội vàng bảo Tiểu Phân dẫn bà qua đó.

Tô Phiếm tuy rằng không phải là con trai ruột của bà. Nhưng dù sao hắn cũng chỉ là một đứa trẻ mười tuổi. Đã là trẻ con thì nào có tội. Tô Chính Cương ra tay lại nặng, một cước đá chết người sống cũng từng có. Ai mà không biết Tô đại tướng ở khu vực Tam Giác Vàng này là một người tàn độc. Huống hồ, tuy Tô Phiếm là con cả của ông. Nhưng người luôn kiên cường cố chấp như Tô Chính Cương lại chưa từng bao giờ thương tiếc đứa con này. 

Tô Trạm bị A Nghĩa ôm chặt trong lòng, khiến y không thể nào mảy may động đậy. Nhưng tin mừng kia lại làm cho y vô cùng vừa ý. Tô Trạm âm thầm nghĩ, tốt nhất lấy roi ngựa đánh chết cái tên kia luôn đi. Tô Trạm hoàn toàn quên mình đã từng là một người trưởng thành sống đến hai mươi tuổi, y quay đầu ra lệnh cho A Nghĩa, uy phong không ngớt nói. "Mau ôm bản thiếu gia đi qua đó!" 

Trông thấy phu nhân đã đi tìm đại thiếu gia, mà tiểu tổ tông trong lòng gã đang không ngừng dùng khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh như băng thúc giục gã. A Nghĩa chỉ còn cách bấp chấp tất cả, ôm tiểu thiếu gia đi theo phía sau. Hàng lông mi thật dài của Tô Trạm rủ xuống, vẻ mặt y không chút thay đổi bị A Nghĩa ôm vào trong lòng. Tâm trạng của y xoay chuyển vài vòng. Làm sao để có thể khiến cho lão cha dùng roi đánh chết Tô Phiếm cho xong mọi chuyện đây? 

Nơi cư ngụ của nhà họ Tô được xây dựng trên một mảnh đất bằng phẳng chính giữa sườn núi Mông Sơn. Xuống núi thì dễ, lên núi thì khó, đây chính là một vị trí dễ thủ khó công. Năm đó Tô Chính Cương tiếp nhận quân đội, ông ở khu rừng núi miền bắc Myanmar này đứng vững gót chân. Trông thấy đảo Hải Nam bị cắt bỏ, khiến cho niềm hy vọng đem quân đội thông qua đảo Hải Nam chuyển đến Đài Loan của ông tan thành mây khói. Mà quân đội của chính phủ Myanmar, quân Thái Lan, đủ loại băng cướp, cùng với quân du kích Myanmar. Một khu tam giác vàng nho nhỏ nhưng lại chứa đầy các thế lực chiến đấu. Nếu ngày hôm nay ta không giết ngươi chết thì chính là ngày mai ngươi giết ta chết. 

Tô Chính Cương xuất thân là một kẻ cướp. Nhưng đến nữa đường ông gia nhập vào quân đội quốc gia. Vì lợi ích của dân tộc, ông năm đó đi theo Chung đại tướng một đường đánh giặc ngoại xâm Nhật Bản, cho đến vùng núi kỳ dị cho phép ăn thịt người. Quay trở về nước là chuyện vô vọng, tiến về phía nam Đài Loan lại càng vô phương. Sau khi Chung đại tướng mất, Tô Chính Cương tiếp nhận quân đội. Đợi đến khi nơi này được thu xếp ổn thoả, thì bọn họ đã biến thành những người ngoại lai không có quốc tịch. Có điều Tô Chính Cương từ nhỏ đã là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ. Vì thế ông hoàn toàn không để ý đến những thứ đó. Đối với ông mà nói, sống sót mới chính là chuyện quan trọng.

Vì thế dựa vào suy nghĩ đó trong đầu, nên Tô Chính Cương đã mang theo người ngựa đến Mông Sơn ở Đạn Bang chiếm lĩnh một đỉnh núi. Sau khi mọi thứ ổn định, thế lực cũng từ từ mở rộng, ông liền quyết định ở chỗ này xây dựng Tô gia.  

Cũng bởi vì sở thích của Tô phu nhân mà ở chính giữa nhà Tô gia được đào một hồ sen. Phía trước là một thao trường rộng lớn. Bình thường luôn có vệ binh đứng ở nơi đó phòng thủ. Tô Chính Cương ngày thường hay cùng cấp dưới thương nghị sự vụ trong toà nhà hội nghị gần đó. Mà hiện giờ các binh sĩ, sĩ quan phụ tá đang vây thành một vòng tròn đứng ở thao trường, Tô Phiếm bị treo ở chính giữa. Tô Chính Cương mang giầy ống, mặc quân trang đứng thẳng tắp dưới cái nắng gay gắt của ánh mặt trời.

Tô Phiếm bị treo trên miếng thiết, hắn cúi đầu không nói một lời, im lặng dị thường.

"Chính Cương, anh muốn làm gì vậy? Mau thả A Phiếm xuống." Chung Ý Ánh trông thấy Tô Phiếm bị treo lên liền gấp gáp, vội vàng bắt lấy cánh tay đang cầm roi ngựa của Tô Chính Cương.     

Tô đại tướng uy phong lẫm liệt của khu Tam Giác Vàng không sợ trời không sợ đất, nhưng duy nhất lại sợ chính vợ của ông. Cụ thể hơn có thể nói, người duy nhất có khả năng khiến cho vị diêm vương mặt đen này lộ ra cảm xúc cũng chỉ có một mình Chung Ý Ánh. Con gái độc nhất của Chung đại tướng, người vợ kết tóc trăm năm với ông. Chung Ý Ánh xuất thân từ dòng dõi thư hương[1], chỉ là sau đó Chung đại tướng vứt bút tòng quân. Cho dù đã rời quê hương đi đến nơi này. Nhưng bà vẫn luôn tuân theo nguyên tắc, chuyện của đàn ông phụ nữ không bao giờ can thiệp. Do đó bà rất hiếm khi tới thao trường này.

[1] chỉ ý gia đình có học


Tô Chính Cương vừa quay đầu lại liền trông thấy Chung Ý Ánh đang lôi kéo tay ông. Sắc mặt âm trầm của Tô Chính Cương ngay lập tức buông lỏng, ông đè thấp thanh âm nói. "Sao em lại đến đây? A Ánh, em mau về đi. Ở đây đều là đàn ông, bẩn lắm."

Trông thấy A Nghĩa bế Tô Trạm đi theo phía sau, ông ngay lập tức thay đổi thái độ uy nghiêm của một người cha, vẻ mặc hung hăng nói. "Cái thằng nhóc này! Mới vừa vớt từ trong nước ra mà đã chạy loạn đến đây rồi! Có phải cảm thấy mình sống đủ lâu rồi nên muốn chết sớm đúng không?" Ông nói xong liền lộ ra khuôn mặt tươi cười, dỗ dành vợ ông mang theo đứa con trai trở về nhà. 

Tô Trạm đã hoàn toàn miễn dịch với khuôn mặt hung ác, cùng giọng điệu hù hoạ trẻ con của cha y. Càng nghĩ Tô Trạm càng cảm thấy, sau khi sống lại y vẫn không thể nào chịu đựng được thái độ của lão cha đối với mẹ y. Thật đúng là sến súa chết người mà.    

Tô Trạm xem thường mà trề cái miệng nhỏ. Hàng lông mi của y rũ xuống che giấu tâm tình của bản thân. Y nhàn nhạt nói, "Cha, là Tô Phiếm đẩy con xuống nước. Cả nhà từ trên xuống dưới đều biết rõ con không thể chạm đến nước."

_______________________
    
*ôm mặt khóc* A Phiếm của tôi!! tiểu công của tôi!!! các người thật ác độc!!!!! *lên cơn động king-ing*


Comments

Popular posts from this blog

[Mục lục] Hổ Phụ (Hoàn)

[Mục lục] Bẻ cong anh chàng quân nhân

Hổ Phụ - Chương 1