Trọng sinh chi Tô Trạm - Chương 5

Trọng sinh chi Tô Trạm


Chương 5:

Một bữa cơm tối tẻ nhạt vô vị.

Tô Trạm đang cầm bát cơm lớn hơn cả khuôn mặt của mình, nhưng mới đút hai muỗng vào miệng y lại lâm vào trạng thái ngẫn người. Đương nhiên đây là nhận định trong mắt của hai vợ chồng Tô đại tướng, đứa con bình thường hay nghịch ngợm dày vò trên dưới Tô gia, khiến mèo ghét chó hờn ở trong mắt bọn họ lúc này đây lại giống như một người mất hồn. Có điều vừa nãy bác sĩ đã kiểm tra qua cho Tô Trạm. Hắn nói y không có việc gì, chẳng qua là do đứa trẻ gặp phải chuyện kinh hãi nên mới mệt mỏi ỉu xìu như thế.

Tô Trạm đương nhiên không thể nói cho cha mẹ biết y đang nghĩ gì. Lúc này đây y đang cố gắng thúc giục bản thân đẽo gọt lại toàn bộ trí nhớ. Từ bước đường cùng đi đến cái chết cho đến hiện giờ bước ra khỏi cánh cửa địa ngục. Ông trời đúng là không bạc đãi Tô Trạm, thoáng cái y đã trở về năm tám tuổi. Mà kẻ thù giết chết y lúc này chỉ mới có mười tuổi. Nếu y không làm chút gì đó thì đúng là có lỗi với sinh mệnh thần kì thứ hai này.
Nhưng hiện giờ y chỉ mới có tám tuổi. Mặc dù cha mẹ vẫn còn khỏe mạnh, bản thân y vẫn được yêu thương. Nhưng suy cho cùng y có thể làm được gì đây? 

Tô Chính Cương nhìn thấy đứa con trai lần thứ ba đút cơm vào miệng nhưng lại làm rơi vài hạt xuống đùi, ông nhịn không được đập đôi đũa xuống bàn phát ra một tiếng "ba", nghiêm khắc nói. "A Trạm, con còn muốn ăn cơm hay không?! Thức ăn thơm ngon như vậy mà con lại lãng phí như thế sao?" Tô đại tướng từng trải qua những ngày gian khổ khó khăn. Thời kỳ Đông Bắc kháng Nhật có khi ông còn phải ăn vỏ cây rau dại. Cho nên dù hiện tại ông từ hai bàn tay trắng gầy dựng nên gia tài bạc triệu, nhưng ông vẫn không thể nhìn Tô Trạm lãng phí cơm ngon gạo thơm như thế.

Tô Trạm nhịn không được khát vọng hừng hực trong lòng, đầu óc y chứa đầy những ảo tưởng làm thế nào để báo huyết hải thâm thù của đời trước. Trên mặt dính một hạt cơm, hàng lông mày nhỏ của Tô Trạm khẽ nhíu lại, y không vừa lòng nói, "Ba, con không phải đang ăn sao!"

Tô Chính Cương vươn tay lấy đi hạt cơm dính trên mặt đứa con trai. Nhưng hành động này lại làm cho Tô Trạm cảm thấy khó chịu. Vết chai trên tay lão cha thật làm cho người ta ccmn đau chết! Vì thế y không chút nào che giấu sự tức giận nói, "Ba, tay của ba thô ráp quá đi, làm con đau muốn chết!" 

Tô Chính Cương nhìn thấy một bên mặt trắng nõn của đứa con trai xuất hiện một vệt đỏ, liền nhìn lại bàn tay thô to của mình. Gương mặt như tấm ván gỗ của ông ngay lập tức buông lỏng. Ông cười ngại ngùng vươn tay vò đầu Tô Trạm. "Ôi chao con trai, là do da thịt của con vừa mềm vừa trắng, sao có thể trách tay của ba thô ráp chứ." Tô đại tướng ở bên ngoài oai phong lẫm liệt, nhưng ông lại không có biện pháp nào xử trí Tô Trạm.

Chung Ý Ánh hiển nhiên vẫn còn đang tức giận. Bà quyết định tỏ thái độ không nhìn tới một già một trẻ nhà họ Tô. Lúc trêu đùa đứa con này thì chồng bà lại lộ ra vẻ mặt tươi cười. Vậy mà khi nãy ông lại dùng roi da đánh đứa con trai khác đến nửa sống nửa chết. Bà biết Tô Chính Cương là một người có tình cảm không tinh tế, giống như một lão đại thô lỗ chỉ đối xử tốt với bà và Tô Trạm. Ông cũng chưa bao giờ nhìn thẳng vào vấn đề Tô Phiếm là con trai trưởng của ông. Mà tâm của Chung Ý Ánh lại không thể nào tàn nhẫn độc ác để cho Tô Chính Cương, đại tướng của một quân đội chịu phiền não vì những lời gièm pha như thế. Huống hồ con trai của bà vẫn còn nhỏ, bà phải vì Tô Trạm suy nghĩ.   

Tô Trạm tức tối nhìn chằm chằm lão cha. Nhưng đôi mắt đen láy long lanh của y lại không hề lộ ra vẻ tức giận.

Y hiện giờ vừa mừng vừa tủi, trong lòng rung động không thôi. Y một lần nữa cầm lên bát cơm lớn bắt đầu ăn. Đã bao lâu mình không còn ở bên cạnh cha mẹ như thế này?

Nhớ lại hồi ức ngày trước, mỗi khi rãnh rỗi lão cha đại tướng cũng thường giở trò trêu đùa y như vậy. Lần nào cũng không biết nặng nhẹ làm đau khuôn mặt của y. Cho tới sau này, Tô Trạm rốt cuộc cũng có sức lực học được cách phản kháng. Nhưng cũng vì bản thân lớn lên mà y càng ngày càng rời xa cha mẹ.

Tô Trạm biết đời trước y sống rất hoang đường. Chọc giận lão cha đến tái phát bệnh, phải gọi bác sĩ vào giữa đêm là chuyện thường xuyên. Tô Trạm âm thầm quyết định cùng quyết tâm, đời này y phải sống cho ra dáng con người.   

Bầu trời về đêm ở Myanmar đặc biệt xanh thẳm, giống như vải lụa phủ kín đường chân trời. Các ngôi sao lớn nhỏ phát ra ánh sáng lấp lánh rực rỡ trên bầu trời trải dài thăm thẳm, mang theo sự hấp dẫn huyền bí khó có thể cưỡng lại. Tô Trạm nằm trên giường, hai mắt y nhìn chăm chú cảnh đêm ở bên ngoài cửa sổ. Nhưng y lại không có tâm tình nào để thưởng thức. 

Tô Trạm đang đợi, y quyết định bí quá hóa liều. 

Sau khi ăn xong cơm tối, Tô Trạm đi bộ xung quanh ngôi nhà quen thuộc của mình. Nhìn thấy người hầu bưng bát đũa trống không từ trong phòng Tô Phiếm đi ra, y liền đoán thầm có lẽ năm ba ngày tới Tô Phiếm không thể nào xuống giường được. Mà mẹ của y sau khi hỏi kỹ người hầu một hồi lâu cũng đi vào trong thăm Tô Phiếm. Tô Trạm đương nhiên nhớ rõ, dựa vào thái độ luôn không muốn nhìn thấy đứa con trai trưởng của lão cha mà nói, Tô Phiếm có thể bình yên sống tới lớn đều là dựa vào công lao của mẹ y. Nhưng cũng không thể trách mẹ y, Tô Phiếm người này rất giỏi đóng kịch, lòng dạ lại vô cùng thâm sâu.

Tô Trạm nhìn chằm chằm cửa phòng của Tô Phiếm, ánh mắt lạnh lẽo bị hàng lông mi dài che hơn phân nửa. Y âm hiểm suy nghĩ, nếu đời này y muốn sống cho ra dáng con người, vậy thì tuyệt đối không thể lưu lại Tô Phiếm. Để có được một kết cục tốt thì người này phải chết trước tiên.  

Mọi thanh âm vào đêm hè thường luôn tĩnh lặng, chỉ có tiếng đồng hồ "tích tắc tích tắc" vang lên trong phòng. Nương theo ánh sáng lấp lánh của trời sao, Tô Trạm liếc nhìn chiếc đồng hồ lớn treo trên tường ở phía đối diện giường mình, sau đó y liền ngồi dậy nhẹ chân nhẹ tay xuống giường. Phòng ngủ của y thuộc dạng có hai gian phòng, bên ngoài một nữ hầu người Myanmar đang ngủ. Tô Trạm cũng không bật đèn, y thong thả dựa vào ký ức của mình lần mò tìm kiếm trong tủ quần áo. Mở ngăn kéo cuối cùng ở phía bên dưới, y vươn tay tìm một hồi, quả nhiên nó vẫn còn ở đây.      

Con dao được cất giấu này khá nặng, vỏ bên ngoài được khảm những viên kim cương đủ màu sắc. Tô Trạm nhắm mắt lại, nhẹ nhàng dùng tay sờ lên hoa văn trạm trổ trên cán dao. Đây là món quà của một người bạn đến từ Ấn Độ của Tô đại tướng tặng cho y vào năm sáu tuổi. Nhưng sau đó lại bị mẹ y tịch thu với lý do, sợ con dao đẹp mắt này sẽ làm y bị thương. Có điều ngay sau đó y đã lén lút bám theo mẹ y trộm lại dao nhỏ. Trong người của y chỉ có duy nhất món đồ này là vũ khí, đừng nói đến súng, ngay cả dao gọt hoa quả y cũng không có một cái.

Tô Trạm vừa nghĩ đến Tô Phiếm đang ngủ ở dưới lầu. Hắn hiện giờ chỉ mới mười tuổi, nhưng hắn sẽ chậm rãi lớn lên. Chờ đến khi tên này trưởng thành, hắn sẽ lặng lẽ nắm giữ tất cả mọi thứ trong tay. Nhất là quân đội mà lão cha khi còn sống để lại. Sau đó hắn nhất định sẽ truy lùng y khắp núi, dồn ép y như một con chó mất chủ. Không có một người nào dám thu nhận y, bởi vì Tô đại thiếu gia đã ra lệnh, nếu ai dám chứa chấp Tô Trạm thì cả nhà đều sẽ bị định tội. Y bị Tô Phiếm truy đuổi đến mức phải trốn vào thâm sơn rừng hoang, hai chân cũng thiếu chút nữa bị đĩa cắn nát. Khi đói y trèo lên cây hái quả dại, xuống sông bắt cá ăn sống giống như người Nhật Bản. Cái mùi vị thịt sống đó khiến cho y thiếu chút nữa bị sặc chết. Bởi vì y không dám nhóm lửa, Tô Phiếm là một kẻ xảo quyệt, hắn nhất định sẽ lần theo làn khói đó mà truy bắt y ở trong rừng.  

Nhưng y chỉ chống đỡ được một tháng thì đã bị Tô phiếm bắt về. Tô Trạm hồi tưởng lại những chuyện đó, trong lòng hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng y lại không hiểu được đạo lý thắng làm vua thua làm giặc. Đời trước y ngoại trừ sống phóng túng ra thì không học được điều gì khác. Lúc bị bắt về nhà, y chỉ có thể mở mắt trừng trừng nhìn người mẹ lớn tuổi bệnh tật giúp y cầu xin, cầu Tô Phiếm chừa cho y một con đường sống. Y khi đó hận chính bản thân mình, lại càng hận Tô Phiếm.

Một người sống trong thế giới hòa bình mà còn biết đến nguy hiểm, thì một nơi ăn thịt người như tam giác vàng, y thật sự không nên sống theo tiêu chuẩn của một kẻ ăn chơi trác táng.

Đời trước Tô Trạm chưa phải chưa từng giết người. Nhưng lúc y tám tuổi, không biết có phải là do được cha mẹ bảo hộ quá kỹ hay không. Thân thể cùng xương cốt của y giống như bị thiếu chất. Nhìn thoáng qua còn không bằng đứa con trai khỏe mạnh mới sáu tuổi của Lý sĩ quan. Trong lòng y tính toán, hiện giờ Tô Phiếm bất quá cũng chỉ mới mười tuổi. Rõ ràng hắn là do một kỹ nữ sinh ra mà hết lần này đến lần khác khoác lên mình dáng vẻ nho nhã của học giả. Ôn hòa dễ gần gì chứ, đúng là tào lao, trong mắt của y hắn chỉ là kẻ vô cùng nhu nhược mà thôi. Hiện giờ bị đánh đến thương tích đầy mình, muốn lết xuống giường cũng không có khả năng. Mặc dù thân thể của y lúc này chỉ mới có tám tuổi, nhưng linh hồn đã sống đến hai mươi tám năm. Ra tay nhanh chóng chính xác là điều chắc chắn. Một dao đâm thẳng vào vị trí trái tim giết chết hắn là chuyện không thành vấn đề.        

Sát ý một khi đã nổi lên thì tựa như đốm lửa nhỏ gặp phải gió to, thoáng cái như thiêu như đốt, đột ngột bùng lên.     

Tô Trạm đem chiếc vòng bạc lúc nào cũng phát ra tiếng "đinh đinh đang đang" cởi xuống đặt trên đầu giường. Y cầm lấy con dao giấu vào người, nhẹ chân nhẹ tay cẩn thận ra khỏi phòng đi xuống lầu hai.

Nửa đêm ở Tô gia, đừng nói đến người hầu trong nhà, ngay cả hai con chim sáo Tô đại tướng nuôi trong lồng cũng đã ngủ say. Tô Trạm đứng ở lầu hai yên tĩnh, y đi về hướng phòng ngủ của Tô Phiếm, xoay tay nắm cửa đi vào trong. Không giống phòng ngủ của y có hai gian phòng cùng người trông coi. Tô Phiếm chỉ ngủ một mình trong căn phòng rộng lớn.

Mùa hè ở Myanmar có thể nóng chết người, chỉ có ban đêm là mát mẻ hơn một chút. Nương theo ánh sáng sao trời chiếu từ phía ban công Tô Trạm nhìn thấy người kia nằm nghiêng, hai chân để thẳng. Đôi chân nhỏ như giá đỗ* đặt ở trên gối, đoán chừng là vì sợ đụng phải miệng vết thương.

*cọng giá

Y thật sự không nhớ rõ dáng vẻ của Tô Phiếm khi còn nhỏ, chỉ cảm thấy người anh trai này vẫn luôn cố gắng giảm thấp sự tồn tại của hắn, tận lực không xuất hiện ở trước mặt y. Nhưng đến khi trưởng thành, hắn trái lại từ từ hiển lộ, trở thành Tô đại thiếu gia tài giỏi dưới sự tán thưởng của mọi người.    

Tô đại thiếu gia như cọng giá ngày nào thoáng chốt đã biến thành một kẻ cường đại âm hiểm.        

Tô Trạm đứng ở trước cửa phòng chìm vào trong hồi ức xa xưa, y gần như lâm vào trạng thái ngây ngẫn một hồi lâu. Nắm chặt lấy con dao nhỏ phía sau lưng, đời trước y khinh thường Tô Phiếm, nhưng cũng vô tâm không muốn hại hắn. Chỉ đơn giản xem hắn giống như một con chó nuôi trong nhà. Nhưng cho đến khi cách cái chết một bước y mới phát hiện ra, hắn không phải là một con chó mà là một con sói. Cho dù con sói này hiện giờ vẫn chưa mọc đủ nanh vuốt.  

Tô Trạm hít một hơi, tiến đến gần chiếc giường của Tô Phiếm đang nằm. Ánh sáng sau lưng y vừa vặn đem bóng đổ in lên khuôn mặt ngủ say của Tô Phiếm. Người này mang đến cho người ta một cảm giác bình yên, cũng thật có hương vị ôn hòa giống như mẹ của y. Chẳng trách lại có người nói huyên thuyên, bảo Tô đại thiếu gia càng giống con của phu nhân hơn là y.

Tô Trạm trong lòng cười khẩy, quả nhiên nhìn người không thể nhìn tướng mạo.

Tốt nhất là đem Tô đại thiếu gia này bóp chết từ trong nôi, còn hơn phải sống trong một tương lai tranh giành người chết ta sống mãi không kết thúc được. Tay cầm dao nhỏ đã sẵn sàng, Tô Trạm bị ngọn lửa báo thù thiêu đốt đến nóng rực.

Tô Trạm đã dự tính tới những hậu quả tồi tệ nhất, nhưng y dám đánh cuộc, mạng của y đáng giá hơn nhiều so với mạng của Tô Phiếm. Cho dù sáng ngày mai mọi người tỉnh dậy phát hiện đại thiếu gia của Tô gia đã chết, nhưng y tin chắc rằng mình sẽ không xảy ra chuyện gì.    

Ngoài cửa sổ chỉ còn lại tiếng ve sầu hòa âm điệu cùng tiếng ếch kêu râm ran, từng làn gió đêm mát mẻ nhẹ nhàng thổi qua khung cửa sổ. Dường như vì bị đau đớn tra tấn Tô Phiếm khẽ nhíu mày, hàng lông mi run lên. Nhìn thấy Tô Phiếm có động tĩnh, Tô Trạm đang định rút dao thì bất thình lình hắn lại bất ngờ mở mắt ra. 

Một đôi mắt thuần khiết của trẻ con.   

Ngữ điệu của Tô Phiếm mang theo giọng mũi, hắn kinh ngạc hỏi, "Em trai, sao em lại ở đây? Không ngủ được àh?" Hắn muốn đứng dậy, thế nhưng hai chân bôi thuốc vẫn còn đau đớn vô cùng, căn bản không có cách nào dùng sức. 

Tô Phiếm luôn thích gọi y là em trai, âm cuối lúc nào cũng mang theo một sự vui sướng nhẹ nhàng của trẻ con. Tô Trạm không vì sự tỉnh lại đột ngột của Tô Phiếm mà giật mình. Ngược lại y bị một tiếng "em trai" này của hắn làm cho hoảng sợ. Không biết vì sao y lại ảo giác cho rằng Tô Phiếm dường như thật sự rất thích y.      

Tô Trạm không trả lời, y nhếch môi khẽ nhích người, để ánh sáng chiếu lên khuôn mặt của Tô Phiếm, làm cho y càng thêm thấy rõ vẻ mặt của hắn.  —— Không phải là dáng vẻ tươi cười đầy chán ghét mang theo ác ý vui sướng bên bờ hồ ngày đó nữa. Y thậm chí nảy sinh ra ảo giác, bản thân mình sống lại đời này, có đúng là Tô Trạm thực sự hay không. Và đứa trẻ mang khuôn mặt không hiểu chuyện đời trước mắt này, rốt cuộc có đúng là Tô Phiếm người đã từng giết chết y hay không?

Tô Phiếm dụi đôi mắt có chút mơ hồ của hắn, sau đó lại nhìn đứa em trai vẫn còn mặc một thân áo ngủ đang đứng ở đầu giường. Đôi mắt thuần khiết của hắn giống như vì sao không nhiễm bụi trần trên bầu trời.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Trạm lộ ra vẻ lạnh nhạt. Hàng lông mi vừa dài vừa dày che hết phân nửa ánh mắt của y, cả người chôn trong bóng tối lại càng khiến cho Tô Phiếm không hiểu được biểu tình trên khuôn mặt của y. Hắn cảm thấy Tô Trạm ngày thường vẫn luôn ồn ào nghịch ngợm, nhưng hiện giờ trái lại có chút khiến cho người ta không đoán ra được.  

Tô Phiếm thấy Tô Trạm không lên tiếng cũng không có hành động nào. Chỉ đem hai tay để sau lưng đứng ở nơi đó, rõ ràng hiện giờ là mùa hè nhưng Tô Phiếm lại không hiểu vì sao cảm thấy lạnh lẽo. Do đó hắn bèn đánh vỡ cục diện bế tắc này. "Em trai, hôm nay là lỗi của anh, anh không nên giằng co với em. Anh thật sự không cố ý đẩy em xuống hồ, anh biết em sợ nước ——." 

Tô Trạm bĩu đôi môi nhỏ nhắn tinh tế của mình, nhìn Tô Phiếm chuẩn bị nói dông dài huyên thuyên. Y âm thầm ảo não vì động tác quá chậm của mình. Không phải không muốn xuống tay, mà là hiện giờ y đã đánh mất thời cơ. Đoán chừng nếu y rút con dao này ra thì người này chắc chắn sẽ ngay lập tức đánh thức toàn bộ trên dưới Tô gia. Không nói tới chuyện không ra tay được, phỏng chừng đến lúc đó Tô Phiếm và y nhất định sẽ bị tách ra, như vậy thì càng không có cơ hội tốt.

Tô Phiếm giả thích một hồi lâu, nhưng trông thấy Tô Trạm vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào, trong lòng hắn liền bắt đầu nóng vội.      

Tô Trạm nghe Tô Phiếm dông dài huyên thuyên một hồi lâu liền cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung lên. Lại thêm chuyện đêm nay không có cách nào đem Tô Phiếm giải quyết sạch sẽ lưu loát. Trong lòng tức đến bùng nổ, bỗng bàn tay y chạm đến vài viên kẹo trong túi, không thể nhịn được nữa liền ném lên người Tô Phiếm. "Mẹ nó, ăn kẹo đi, nhét đầy họng ngươi càng tốt."

Tô Phiếm sửng sốt, nhưng ngay sau đó hắn lập tức cầm lấy mấy viên kẹo rơi trên chiếc chăn nhỏ, nắm chặt trong lòng bàn tay. 

Con ngươi của hắn sáng ngời đầy ý cười nói, "Em cố tình đến thăm anh sao? Anh thật sự rất vui. Nhưng mà hiện giờ đã khuya rồi, anh cũng đã đánh răng nên không thể ăn kẹo được, sẽ bị sâu răng ——." Tô Phiếm biết em trai của hắn rất thích ăn kẹo. Nhưng mẹ cả lại sợ y bị sâu răng, cho nên mỗi ngày bà chỉ phát một lượng kẹo nhất định cho hai người bọn họ. Tô Trạm xem số kẹo đó như báu vật. Còn vì thế mà thường xuyên trắng trợn giành kẹo của hắn.

Tô Trạm nhìn đôi mắt cong thành hình bán nguyệt của Tô Phiếm, rất không kiên nhẫn mà ngắt lời. "Dong dài muốn chết, ai cố tình đến thăm nhà ngươi, lão tử về phòng ngủ đây!" Y vừa dứt lời liền quay đầu, xoay người chạy đi.

Y thật sự nghẹn khuất tới cực điểm àh. Con bà nó, dao nhỏ chưa kịp rút ra mà mình đã mất toi mấy viên kẹo!

Tô Phiếm nắm chặt mấy viên kẹo trong tay, trên đó vẫn còn mang theo hơi ấm của Tô Trạm. Khuôn mặt anh tuấn của hắn nhìn chăm chú về hướng rời đi của Tô Trạm. Hắn tiếc nuối thở dài một hơi, khóe môi cong cong nở một nụ cười. Sau đó hắn nằm xuống giường tiếp tục ngủ.        

___________________

.___. sao em ác mồm ác miệng thế hả A Trạm, em dám mắng lão công em là chó!!!!! Mà em nhận định đúng rồi đó, A Phiếm là một con sói, còn là một con sắc lang ngậm chặt em không buông =))~~ Cho chừa, đời này em sẽ bị Tô Phiếm đè chết.

Comments

Popular posts from this blog

[Mục lục] Hổ Phụ (Hoàn)

[Mục lục] Bẻ cong anh chàng quân nhân

Bẻ cong anh chàng quân nhân - Chương 1