Trọng sinh chi Tô Trạm - Chương 6

Trọng sinh chi Tô Trạm

Chương 6:

Nghẹn khuất tới cực điểm, Tô nhị thiếu gia nằm ở trên giường lăn qua lăn lại một đêm không ngủ.

Tô gia khôi phục lại sự bình yên của ngày xưa, không chỉ bình yên mà ở trong mắt của một đám người, Tô gia quả thực rất yên ắng. Mọi ngày nhị thiếu gia sau khi ăn xong bữa sáng, nghĩ ngơi một hồi sẽ bắt đầu quậy phá nghịch ngợm, không ghẹo chó cũng là chọc mèo. Cho đến giờ ăn cơm trưa, y mới an tĩnh được một lát. Kế đó tiểu thiếu gia sẽ bị Tô phu nhân bắt ép đi ngủ trưa. Cho nên thời gian yên lặng nhất của Tô gia ngoại trừ ban đêm ra thì chính là lúc đó. Chim chóc cùng hoa lá cũng được bình an nhất. 

Nhưng chờ đến khi Tô nhị thiếu gia thức dậy. Tô gia sẽ giống như bị một trận gió to càng quét, không chỗ nào được bình yên. Ở trong mắt của người khác, Tô nhị thiếu gia mỏng manh gầy gò, thân thể yếu ớt, trắng trắng tròn tròn giống như con búp bê. Nhưng tại sao lại có sức phá hoại, gây sát thương cho trên dưới Tô gia đến như vậy? Cho nên ngày hôm qua Tô nhị thiếu gia bị rơi vào trong hồ cũng không phải là chuyện ly kỳ gì. Bởi vì y đã sớm ước ao được nghịch nước trong hồ từ rất lâu rồi.

Tô Trạm phát hiện sau khi y sống lại thì có rất nhiều chuyện hoàn toàn thay đổi. Ngay cả tính tình của y cũng không giống như trước kia.

Y cảm thấy bản thân mình khi còn bé cũng không nghịch ngợm quậy phá bao nhiêu, chỉ là không muốn ngừng hoạt động. Nếu như không hoạt động y sẽ cảm thấy vô cùng luống cuống. Mà kiềm nén sự luống cuống đó thì y sẽ cảm thấy khó chịu. Một khi khó chịu thì y nhất định phải hoạt động. Sau khi trưởng thành, y thỉnh thoảng nhớ lại khoảng thời gian khi còn bé, lúc đó y chỉ cảm thấy mình quả thực rất hiếu động. Nhưng bây giờ y chỉ muốn yên lặng, ngẩn người híp mắt suy nghĩ mọi chuyện trong đầu. Hơn nữa hiện giờ Tô Trạm cũng không thể chịu được tiếng ồn ào. Cho dù đó là một tiếng ồn nhỏ cũng đã khiến cho y cảm thấy đau đầu.

Cũng may nữ chủ nhân của Tô gia chỉ thích đọc sách, viết chữ vẽ tranh, lại vì nguyên do thân thể không tốt nên bà thường xuyên ở trong phòng sách. Cũng vì mấy ngày nay Tô Phiếm bị thương nằm ở trên giường, càng khiến cho bà dành nhiều thời gian đi chăm sóc hắn. Trông thấy Tô Trạm ngoan ngoãn không còn phá phách nghịch ngợm, bà cảm thấy rất vui mừng liền khen ngợi y một hồi lâu. Mà Tô đại tướng được chính phủ Myanmar thuê đi chiến đấu đã mang theo binh lính rời đi, tạm thời vẫn chưa về nhà. 

Vì thế, hiện giờ không có người nào quản thúc, Tô Trạm cũng không còn kiêng kỵ mà bắt đầu lâm vào trạng thái ngẩn người. Trong đầu y thật sự có quá nhiều chuyện, nhưng lại không thể kể với bất kỳ ai, nên y chỉ có thể im lặng suy nghĩ chậm rãi nhấm nuốt từng chuyện một.

Nữ hầu chăm sóc cho Tô Trạm nhìn thấy tiểu thiếu gia ngồi giữa đống đồ chơi trên sàng nhà, tay cầm một chiếc xe hơi nhưng lại bắt đầu ngẩn người, khuôn mặt tinh xảo cũng theo đó mà thay đổi những biểu cảm khác nhau.

Nữ hầu thấy hơi lo lắng, dưới đáy lòng cũng cảm thấy sợ hãi, cô liền hỏi, "Nhị thiếu gia, ngài —— có muốn lấy món đồ chơi nào khác không? Hay ngài muốn uống nước không?" Cách đây không lâu bởi vì cô sơ suất không trông kỹ nhị thiếu gia, nên đã bị quản gia hung hăng dạy dỗ một trận, khiến cho trong lòng của cô hiện giờ vẫn còn cảm thấy sợ hãi. Nhưng lúc này đây cô lại hoài nghi có phải mình trông nhị thiếu gia quá chặt? Chẳng lẽ nhị thiếu gia bị mắc bệnh trầm cảm?     

Tô Trạm khẽ nhíu hàng lông mày, cặp mắt tròn xoe đen láy trừng nữ hầu một cái. "Cô tưởng lão tử là trẻ lên ba àh, lão tử không chơi mấy thứ đó!"  

Vừa dứt lời, Tô Trạm liền cảm cảm thấy tiếp tục ngồi ngẩn người trong phòng cũng rất buồn bực. Nhớ tới kẻ thù truyền kiếp của mình, y liền vội vàng đứng dậy, trong lúc dự định đi ra khỏi phòng y thiếu chút nữa bị một khối xếp hình bằng gỗ làm cho ngã chụp ếch. Tô Trạm cúi đầu, nhìn thấy mình vẫn còn cầm chiếc xe hơi đồ chơi trên tay, y liền tức đến khó thở đem món đồ chơi nhét vào tay nữ hầu, cũng không thèm quay đầu lại chỉ nói, "Tôi đến phòng của Tô Phiếm xem một chút, cô đừng có đi theo!"

Tô Trạm vừa suy nghĩ vừa đi xuống lầu. Chờ đến khi sắp đi đến gần cửa phòng của Tô Phiếm, y lại cảm thấy mình đúng là điên rồi, đến xem kẻ ty tiện bỉ ổi này làm gì chứ?! Nhưng trong lòng y lại rất muốn xem thử kẻ thù của mình rốt cuộc thế nào rồi. Cuối cùng Tô Trạm vẫn không kiềm nén được sự hiếu kỳ của mình, y liền quyết định nhìn trộm một hồi. Nhưng vừa mới dựa vào cánh cửa một chút, y bỗng phát hiện cửa phòng của Tô Phiếm không khóa, bên trong còn truyền ra thanh âm nói chuyện của mẹ y và Tô Phiếm.

"Hôm nay vết thương của con còn đau không?" Tô Trạm dựng thẳng hai tai để nghe lén, thanh âm dịu dàng của mẹ y vẫn luôn dễ nghe như vậy à.

"Mẹ cả, con đã hết đau rồi, mẹ xem, đều đã kết vảy, rất nhanh sẽ khỏi thôi." Một trận chói tai vang lên, Tô Trạm cảm thấy toàn thân mình muốn nổi da gà.    

"Nhưng con nhớ phải cẩn thận kẻo mấy cái vảy này tróc ra chảy máu. Phải để cho nó tự tróc, nếu không thì sẽ để lại sẹo. " Chung Ý Ánh dặn dò.     

"Dạ con biết rồi mẹ cả, con sẽ nhớ kỹ." Tô Phiếm vô cùng khéo léo hồi đáp.

"A Trạm hay nghịch ngợm, A Phiếm, con là anh hai nên đừng để ở trong lòng. Sau này có chuyện gì thì trước tiên đến nói cho mẹ cả biết, mẹ cả sẽ nghiêm khắc dạy dỗ Tô Trạm."

"Dạ, cũng là do con không đúng, con không nên đồng ý dẫn em đến đó chơi. Em trai hôm qua đến thăm con, còn cho con kẹo nữa." 

...

Tô Trạm dựng thẳng hai cái lỗ tai thỏ lên, y nghe đến đó thì liền cảm thấy chịu hết nổi. Nghe Tô Phiếm nhắc đến kẹo, y ngay lập tức nhớ tới hành động của mình đêm hôm qua, quả thực có chút ngu xuẩn ấu trĩ. Tuy y không tận mắt chứng kiến, nhưng chỉ bằng việc chính tai nghe thấy mấy lời này, cũng đủ cho y tưởng tượng được bộ dạng giả vờ ngoan ngoãn đầy dối trá của Tô Phiếm. Nghĩ đến đây Tô Trạm đã muốn đau dạ dày. Trong lúc nhất thời y cảm thấy mình rất ngu, đang tốt lành tự nhiên muốn đi xem tên này làm gì.   

Vì vậy Tô Trạm rất khinh thường mà bĩu môi, quay đầu rời đi.

Đến ngã quẹo, y chưa đi được mấy bước thì lại nghe thấy đám người hầu tán gẫu.

"Chân của đại thiếu gia sắp lành rồi, đại tướng cũng sắp trở về." 

"Hẳn là vậy, đại tướng cũng quá nhẫn tâm, đem đại thiếu gia đánh thành như vậy. Cũng may phu nhân có tấm lòng bồ tát, mấy ngày nay luôn một mực tự mình chăm sóc cho đại thiếu gia."

"Đại thiếu gia lễ phép nhu thuận như vậy, tôi thấy phu nhân rất thích y. Còn nhị thiếu gia thì ——."

Tô trạm nghe không nổi nữa, y từ ngã rẽ bước ra, vừa khéo chặn đường của hai người nọ. Sắc mặt của y không chút thay đổi nhẹ giọng hỏi, "Tôi thì sao?"

Trông thấy nhị thiếu gia, hai người sợ đến mức ngay lập tức cầu xin tha thứ.

Tô Trạm phất tay bảo bọn họ mau chóng cút đi. Trong lòng nghĩ thầm, xem ra ngay cả bữa tối cũng có thể tiết kiệm rồi.

Tô Trạm lâm vào trạng thái vô cùng rối rắm.

Đầu tiên y tự kiểm điểm lại cách nghĩ và hành vi của mình vào đêm hôm đó. Nghĩ một hồi y cảm thấy bản thân mình thật sự bị ngọn lửa báo thù thiêu đốt đến hỏng đầu óc rồi. Sao y lại có thể làm ra hành động bứt dây động rừng như vậy. Tuy Tô Phiếm chỉ mới lên mười, mà y lại kém hắn hai tuổi, nếu để hắn phát hiện ra chuyện đó, lấy lòng dạ và sự giả dối của Tô Phiếm dĩ nhiên có thể ung dung thản nhiên mà xử lý y triệt để. Nghĩ đến đây, y lại cảm thấy bản thân mình không tìm ra được cách nào hoàn hảo. Tô Phiếm hiện giờ rất giống một con búp bê nhu nhược. Không có năng lực cũng không có thực lực, một kẻ như thế nếu muốn làm gì thì cũng chỉ là viễn vông.     

Mà hiện giờ mặc dù y chỉ mới tám tuổi, thế nhưng ở Tô gia ngoại trừ cha mẹ y ra, thì y chính là người có quyền lực nhất. Y là thiếu gia của nhà họ Tô, người được hàng vạn hàng nghìn người sủng ái. Cơ thể của y vẫn chưa bị chất cồn của rượu bào mòn. Đầu óc của y trải qua kiếp sinh tử lại càng sáng suốt hơn nhiều.

Còn gì có thể so sánh với việc sống lại thêm một lần nữa. Tô Phiếm và những thứ khác vân vân, chỉ cần đời này y sống mạnh mẽ hơn hắn. Hiện giờ y không có cơ hội, nhưng y còn nhiều thời gian. Có y tồn tại Tô Phiếm đừng mong sống dễ chịu. Nghĩ thông chuyện này, Tô Trạm lập tức cảm thấy thoải mái sảng khoái, toàn thân trong phút chốc bỗng trở nên tràn ngập năng lượng. Y hận không thể nào ngay lập tức lớn lên, trở thành một Tô đại tướng anh dũng thứ hai.    

Ngày qua ngày, Tô Trạm vẫn ngẩn người chìm trong dòng suy nghĩ, thời gian cũng theo đó trôi qua mười ngày nửa tháng. 

Lúc này khu Tam Giác Vàng đã vào giữ hè. Mặc dù tòa nhà của Tô gia được xây dựng một cách tỉ mỉ, nhưng nó cũng không thể chống cự nổi với cái nóng của mùa hè nhiệt đới. Ngày hè, tiếng ve kêu râm ran bên ngoài cửa sổ, từng hồi lại từng hồi vang lên, thanh âm nối nhịp nhau giống như đan thành một chiếc võng. Đây là mùa hè năm 1973 ở Myanmar, thời tiết này cũng không khác biệt mấy so với thời điểm y chết năm 1993. Cũng là cái nóng như thiêu như đốt không gì sánh được này.

Trong phòng khách, cây quạt trần lớn đang không ngừng quay vù vù. Từng làn hơi nóng cũng theo đó kéo đến giúp vui, khiến cho cánh quạt thổi đầy gió nóng. Mặc dù có máy điều hòa, nhưng Tô phu nhân lại ra lệnh cấm không được mở, vì sợ thân thể nhỏ tuổi của Tô Trạm không chịu được hơi lạnh của máy điều hòa. Khi Tô Trạm vừa nghe thấy lời này, y liền lộ ra vẻ mặt khinh bỉ. Hiện giờ Tô Trạm thật sâu sắc cảm nhận được lý do vì sao thân thể của y khi còn bé lại vô cùng yếu ớt như thế. Chính là vì có liên quan đến chuyện cha mẹ nuôi dưỡng y như nuôi dưỡng một khuê nữ. Nhưng sống lại kiếp này, y rất hưởng thụ sự dông dài quan tâm của mẹ y. Nếu như là lúc trước, Tô Trạm nhất định sẽ mè nheo khóc lóc om sòm, ép buộc mẹ y nghe theo ý muốn của mình.

Tô Trạm bị hơi nóng làm phiền đến hoàn toàn không thể ngủ ngon, y xoay người đi xuống lầu. Lúc này y ngược lại cũng không thèm để ý đến gương mặt chảy đầy mồ hôi của mình. Ngồi trên chiếc ghế bằng gỗ lim đặt trong phòng khách, Tô Trạm vô cùng buồn chán chơi với quả bóng cao su. Cánh tay nhỏ bé trắng mịn, mềm mại của y giống như chiếc lá đung đưa giữa trời gió. Y một lần lại một lần đập quả bóng lên mặt đất làm cho nó nẩy lên cao rồi dùng hai tay bắt lấy. Chơi một hồi Tô Trạm nhìn quả bóng cao su trong tay thầm nghĩ, mình đúng là điên rồi! Bản thân sống hơn hai mươi năm vậy mà hiện giờ lại có hành vi của một đứa trẻ con. Nhưng thời tiết của hai mươi năm sau cũng giống như hiện giờ không thay đổi, đều rất nhàm chán. Lẽ nào y sẽ giống như đời trước lái xe đi ra ngoài cùng đám hồ bằng cẩu hữu[1] mua vui sao?

[1]hồ bằng cẩu hữu: bạn bè không tốt.

Nghĩ đến đời trước, y như khỉ con nhìn cây đổ, bị Tô Phiếm cướp hết toàn bộ thế lực truy đuổi khắp mọi nơi. Ở một nơi to lớn như Myanmar và Thái Lan nhưng lại không có nơi nào cho y dừng chân. Tô Trạm cười nhạt trong lòng, quả nhiên chỉ là bè chứ không phải bạn, tiệc vừa tàn thì tình nghĩa cũng mất hơn phân nửa. Một đám bình thường cúi đầu khom lưng theo đuôi y, cung kính gọi y một tiếng Tô nhị thiếu gia. Nhưng khi tai hoạ ập đến lại không có một ai dám ra tay giúp đỡ y.

Từ khi sống lại cho đến bây giờ, hầu như không đêm nào Tô Trạm được ngon giấc. Vừa nằm xuống y liền nhớ đến những chuyện mà mình không cách nào quên được, nhớ tới mình bị Tô Phiếm dồn tới đường cùng ra sao, cùng với tình cảnh những người theo hầu y không chút kiên nể van xin Tô Phiếm tha cho bọn họ một con đường sống. Không có bất kỳ người nào giúp đỡ Tô Trạm, hầu như tất cả đều bỏ đá xuống giếng. Thật vất vả có một người là Mục Uy đồng ý đứng ra giúp đỡ y xuất ngoại, chạy trốn đến Ấn Độ. Nhưng không ngờ lại có kẻ bán tin, Tô Phiếm cũng vì vậy mà một lưới bắt trọn. Lúc đó y hoảng hốt trốn vào thâm sơn rừng già, sống không khác gì một con khỉ hơn một tháng. Cho tới bây giờ vẫn luôn trải qua những ngày lành, Tô nhị thiếu gia vuốt quả bóng cao su nhỏ hồi tưởng lại những ngày tháng sống không bằng chết đó. Nghĩ đến Mục Uy, một trong số những kẻ y quen biết qua những bữa tiệc rượu, nhưng lại là người duy nhất có tình nghĩa với y, có lẽ khi đó hắn cũng dữ nhiều lành ít. Tô Trạm rất muốn chạy đến Mục gia nhìn hắn một chút. Nhưng y hiện giờ chỉ là một đứa trẻ tám tuổi. Không đề cập đến chuyện ngay cả mặt mũi y ra sao Mục Uy cũng chưa từng thấy qua, chính là muốn đi ra ngoài cũng chỉ là một mơ tưởng.

Tô Trạm nhất thời cảm thấy rất uất ức. Y chợt ném quả bóng cao su ra ngoài. Quả bóng cao su nhỏ nện xuống nền đá cẩm thạch phát ra một tiếng "binh", khiến cho người hầu canh giữ đang ngủ gật ở bên cạnh sợ đến mức ngay lập tức tỉnh lại. Trông thấy mồ hôi trên khuôn mặt của tiểu thiếu gia thấm ướt hai hàng lông mi xinh đẹp đen như mực, dù bộ dạng của tiểu thiếu gia hiện giờ nhìn rất xinh đẹp, nhưng sắc mặt của y lại đầy vẻ tức giận. Cô không dám tiến lên chỉ đành ăn nói khép nép hỏi, "Tiểu thiếu gia, ngài có muốn nhặt lại quả bóng không?"     

"Nhặt cái rắm." Tô Trạm nhướng mày lên, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng phun ra ba chữ. Vì vậy, phòng khách to lớn của Tô gia lại lâm vào sự yên tĩnh, giống như trước chỉ còn tiếng quạt máy chạy vù vù và tiếng ve kêu râm ran bên ngoài cửa sổ.         

Tô Phiếm nhẹ nhàng nhặt lên quả bóng cao su lăn dưới chân cầu thang. Hắn cũng bị hơi nóng làm cho tỉnh giấc. Vừa thức dậy, đừng nói trong phòng có người hầu hạ, ngay cả một ly nước cũng không có. Nhưng hắn cũng đã sớm quen như thế. Mọi người bên ngoài đều biết hắn là đại thiếu gia, nhưng cũng chỉ là một thiếu gia được nhặt từ bên ngoài về. Đừng nói đến người hầu trong nhà, ngay cả chính cha ruột của hắn cũng thờ ơ không thèm quan tâm gì đến hắn. Đem hắn từ bên ngoài nhặt về, cho hắn cơm ăn, cho hắn áo mặc, cũng chỉ đơn giản là nuôi lớn hắn. Từ trên xuống dưới ở Tô gia, người duy nhất đối xử tốt với hắn có lẽ cũng chỉ có mẹ cả. Nhưng đáng tiếc, bà lại không phải là mẹ ruột của hắn.

Tô Phiếm ôm quả bóng nhỏ đi đến bên cạnh bàn trà. Trông thấy em trai nghiêng người dường như đang ngủ trên chiếc ghế gỗ lim. Hàng lông mi dài như cánh quạt ngoan ngoãn phủ xuống. Cặp mắt kia thật xinh đẹp, trông rất giống với đôi mắt khi đang nhắm lại của mẹ cả. Cái miệng nhỏ nhắn của Tô Trạm mím lại, giống như bị người nào đó chọc giận, nét mặt y trông rất khó chịu, thế nhưng vẫn xinh đẹp như trước. Tô Phiếm ôm quả bóng nhỏ ngắm nhìn Tô Trạm một hồi lâu, hắn nghĩ, em trai lúc không nhìn người khác, không nói lời nào thì đúng là xinh đẹp hơn nhiều. Mỗi khi Tô Trạm nhìn hắn, cặp mắt xinh đẹp kia đều hàm chứa sự khinh thường. Mặc dù Tô Phiếm sớm đã thành thói quen. Nhưng bị em trai khinh thường vẫn khiến cho hắn cảm thấy đau lòng.    

Tô Phiếm đang do dự có nên bỏ quả bóng xuống, sau đó đi tìm nước uống rồi tiếp tục trở lên lầu, hay là đánh thức em trai dậy, bảo y không nên ngủ ở chỗ này. Nhưng hàng lông mi của em trai hắn bỗng run lên, ánh mắt trước sau như một đều mang theo vẻ khinh thường, thậm chí mơ hồ còn có thêm thù hận.

Tô Trạm giật mình thức dậy, y vừa mở mắt thì liền trông thấy Tô Phiếm đang đứng ở trước mặt mình. Hắn không hề chớp mắt nhìn y chăm chú. Tô Phiếm không giống y, hắn là một người hướng nội. Ánh mắt của hắn luôn chứa đầy ý cười, người ngoài nhìn vào đều nghĩ đứa bé này thật đáng yêu dễ gần. Mà hiện giờ Tô Phiếm đang mặc một chiếc quần soóc màu xám cùng chiếc áo thung ba lỗ màu trắng. Vết thương trên đôi chân thon dài đã lên da non, nhìn có vẻ đã khỏi được tám chín phần. Thế nhưng bởi vì làn da của Tô Phiếm khá trắng, nên khiến cho vết thương nhìn qua vẫn có vẻ ghê người. Mà biểu tình trên khuôn mặt của hắn hiện giờ tràn ngập sự tò mò, càng giống với một đứa trẻ ngoan ngoãn khiến cho người ta yêu thích.

Đương nhiên Tô Trạm cũng biết đây là tướng mạo trời sinh của Tô Phiếm. Mỗi một chỗ trên người hắn đều thực đáng giận khó ưa. 

Vì thế Tô Trạm nhịn không được vươn tay hất đi quả bóng trên tay của Tô Phiếm. Y khinh miệt nói, "Lão tử bảo nhà ngươi nhặt nó hả?" Tô Phiếm không để ý đến sự khinh miệt trong câu nói của Tô Trạm, hắn chỉ nghĩ, xem đi, quả nhiên em trai khi yên lặng là xinh đẹp nhất. 

"Em trai, anh thấy em chơi với quả bóng cao su này rất lâu, cho nên anh nghĩ em rất thích nó." Tô Phiếm chắp hai tay ra sau lưng nói.

Tô Trạm bật người đứng dậy tiến đến nắm lấy bả vai của Tô Phiếm hỏi, "Ta thích, ta muốn có cho nên nhà ngươi dự định cướp đi phải không?" 

Người hầu đứng ở một bên nhìn tình cảnh này liền nghĩ, tiểu thiếu gia lại bắt đầu bắt nạt đại thiếu gia rồi! Cô ngay lập tức tiến đến khuyên nhủ, "Nhị thiếu gia, vết thương trên người của đại thiếu gia vừa mới —— ."

"Cô im đi, đừng có nói lời thừa." Tô Trạm cảnh cáo nói. Sau đó y thẳng tắp nhìn chằm chằm vẻ mặt ngây thơ, vô tri của Tô Phiếm tiếp tục hỏi. "Trả lời ta, có đúng hay không!"

"Em trai, dĩ nhiên là không phải, anh ——." Tô Phiếm thầm nghĩ, sớm biết như thế thì hắn đã đi uống nước sau đó lên lầu ngay lập tức rồi. Nhưng nhìn thấy Tô Trạm, hắn lại không tự chủ được muốn tới gần. 

"Ai là em trai của nhà ngươi chứ! Ít thiếp vàng lên mặt mình đi. Chẳng qua chỉ là một thứ thấp hèn do kỷ nữ sinh ra mà thôi. Nhà ngươi thật coi mình là ——." Tô Trạm theo bản năng đem câu cửa miệng của đời trước nói ra. Trông thấy người cao lớn ở trước mặt y dần biến sắc, cả khuôn mặt của hắn càng ngày càng tái nhợt.

____________________ 

Chương này dài quá đi.. щ(ಥДಥщ)

Tính tình của A Trạm quả là rất rất xấu =.,=.. đúng là chỉ có một mình A Phiếm chịu được.. ta còn phải chịu đựng cái kiểu chửi bới này tới bao giờ ààhhh.. 

A Phiếm: Ngươi không được nói em trai ta xấu tính, nghe rõ chưa *cầm súng chỉa lên đầu*
Edit: em đang thương tiếc anh mà A Phiếm ((((゜д゜;))))
A Trạm: Ta mắng anh trai của ta đó thì làm sao, hắn thích bị ngược mà, nói lời thừa thải, edit truyện của ngươi đi *đá đá*
Edit: Làm culi không lương mà còn bị ngược đãi .__. ta muốn đình công!!! (╯ಠ_ರೃ)╯︵ ┻━┻

Comments

Popular posts from this blog

[Mục lục] Hổ Phụ (Hoàn)

[Mục lục] Bẻ cong anh chàng quân nhân

Hổ Phụ - Chương 1