Trọng sinh chi Tô Trạm - Chương 8

Trọng sinh chi Tô Trạm


Chương 8:

Vì vậy Tô Trạm rất có kiên nhẫn mà mỉm cười, giả vờ làm một con búp bê ngoan ngoãn tùy ý để cho các chú các bác nhận xét. Mà bản thân lão cha Tô đại tướng mặc dù biết những lời khen tặng này đều là ngoài mặt. Nhưng nghe bọn họ ca ngợi con trai cưng của ông như vậy, ông vẫn vui vẻ cười ha ha. Cuối cùng phất tay nói, "Con trai của tôi vẫn chưa biết sau này ra sao đâu!"

Rốt cuộc thoát khỏi đám người kia, Tô Trạm vừa thở ra một hơi thì lại bị Chung Ý Ánh dẫn đi qua chào hỏi một đám người khác. Vì thế, y lại bị một trận "chà đạp", "làm thịt", nhận xét một phen. Các vị phu nhân đều bày tỏ, Tô nhị thiếu gia lớn lên thật là đáng yêu.


Toàn bộ Tô gia không chỉ náo nhiệt, mà ở trong mắt của Tô Trạm, tiếng ồn đang không ngừng tăng cao này quả thật rất giống một nồi nước sôi! Tô Trạm nhìn bọn họ ăn uống linh đình, bóng người tụ tập náo nhiệt giữa chốn phồn hoa, trong lòng bỗng cảm thấy vô cùng hoang vắng. Tô Trạm nhớ lại đời trước, y cũng được vô số kẻ vây quanh nịnh hót như vậy, làm một Tô nhị thiếu gia sống trong sự náo nhiệt hơn hai mươi năm. Nhưng đến cuối cùng y chỉ có hai bàn tay trắng, ngay cả mẹ ruột của mình cũng không bảo vệ được.  

Chờ sau khi Tô Trạm trốn ra khỏi đống son phần cùng mùi nước hoa. Y bỗng quay đầu, nhìn thấy Tô Phiếm đang lẳng lặng dựa người lên thành cầu thang. Người hầu bưng mâm đi tới đi lui, những vị khách giơ cao chén rượu thân thiết tâm sự cười nói. Sau bình phong, dàn nhạc đang diễn tấu những bản nhạc xa xưa mà y đã lãng quên nhiều năm trước. Khung cảnh lúc này thật giống với Thượng Hải vào những năm ba mươi.

Mà Tô Phiếm lại một mình đứng ở nơi đó. Thân thể như chồi non, gương mặt đã dần lộ ra nét anh tuấn. Mơ hồ có thể nhìn thấy được khí chất cùng phong độ quen thuộc của kiếp trước. 

Hắn dường như không có chút liên quan nào với bầu không khí náo nhiệt ở nơi này. Tô Trạm nhướng mày lên, ngờ vực nghĩ thầm, dáng vẻ của Tô Phiếm như vậy làm cho y cảm thấy thật không quen. Nếu đổi lại là đời trước trong trường hợp này, tên nhóc kia thế nào cũng cười híp mắt như hồ ly đi đến chào hỏi các chú các bác. Quả thật giống như hận không thể biến thành một người phụ nữ để bám chặt lấy bọn họ.  

Tô Phiếm vốn đứng ở đằng xa nhìn chăm chú em trai của hắn. Bỗng trông thấy Tô Trạm quay đầu lại nhìn mình, hắn liền nhẹ nhàng nở một nụ cười với y, hai mắt cong cong giống như vầng trăng khuyết. 

Xì, hắn rốt cuộc đang làm gì vậy? Sao hắn không đeo bộ mặt hồ ly mà y hết sức quen thuộc ở đời trước chứ? Giả dạng hình tượng của một người anh trai tốt để làm gì? Nhìn Tô Phiếm cười xán lạn với mình, Tô Trạm liền đen mặt. Y muốn đuổi đi cảm giác xa lạ trong trái tim, vì thế y liền xoay người quay mặt đi.  

"Ai nha nha, ai nha nha, mừng Tô đại tướng chiến thắng trở về. Thật sự rất đáng mừng àh!" 

Tô Trạm vừa nghe thấy giọng nói lớn tiếng này cùng với câu "ai nha nha" liền ngay lập tức chạy tới. Y vừa nhìn đã trông thấy một người đàn ông tiến đến. Người nọ có một đôi mắt to cùng làn da ngăm đen, đây không phải là Mục Bách lúc hơn hai mươi tuổi sao! 

Mục Bách là con trai của một thủ lĩnh địa phương. Chỉ có điều, gã chưa kịp thừa kế vị trí thủ lĩnh đó thì cha của gã đã bị người ta giết chết. Nhưng Mục Bách là một kẻ thông minh, gã có đầu óc lẫn thủ đoạn. Dựa vào sự ngoan độc cùng sức lực của mình, gã làm nhiều vụ buôn bán thuốc phiện, kiếm được càng ngày càng nhiều tiền, mơ hồ còn có xu hướng vượt qua thế lực thủ lĩnh của cha gã năm xưa. Gã lần này tới đây dĩ nhiên không phải vì chúc mừng sinh nhật cho một đứa nhóc chín tuổi. Mục Bách cũng giống những người đang có mặt ở nơi này, đều có những mục đích khác nhau. 

Dĩ nhiên hiện giờ Tô Chính Cương rất chướng mắt kẻ tên là Mục Bách này. Nhưng người đến thì tức nghĩa là khách, vì thế ông cũng theo lễ mà chào hỏi ân cần.

"Ai nha nha, ai nha nha, Tô đại tướng, tôi thật rất hâm mộ ngài àh. Nhìn đứa con trai của ngài xem, quả là rất dễ thương nha, thoạt nhìn còn rất thông minh nữa!" Nhìn Tô Trạm được Tô Chính Cương bế trên tay, Mục Bách liền mở miệng khen ngợi, hận đến không thể khoa chân múa tay để biểu đạt sự yêu thích của gã.  

Tô Trạm không quá thân thuộc với Mục Bách, nhưng y lại có chút nhớ đến con của gã. Mặc dù y phát hiện Mục Bách nói chuyện vài thập niên sau vẫn như trước luôn thích dùng "ai nha nha" làm câu mở đầu. Tô Trạm cảm thấy giọng nói của gã rất ồn ào, nhưng y vẫn lễ độ mỉm cười.   

"Ai nha nha, nhìn xem kìa, tiểu thiếu gia thật là một đứa trẻ ngoan. Tô đại tướng, tôi cũng có một đứa con trai lớn bằng tiểu thiếu gia, cho nên vừa nhìn tiểu thiếu gia tôi liền cảm thấy rất thân thiết." Mục bách ra vẻ kích động nói.  

Sau đó Tô Trạm liền nhìn thấy Mục Uy thời còn bé. Không, hắn không còn là một đứa nhỏ nữa, mà là một thiếu niên đang trưởng thành. Mục Uy và Mục Bách giống nhau như khuôn đúc, có một đôi mắt to cùng làn da ngăm đen. Trời sinh tính cách hoạt bát, giống như khỉ con nhảy qua nhảy lại trên cây.  

Sau khi Tô Trạm sống lại, ngoại trừ việc gặp được cha mẹ ruột thịt yêu thương của y, rốt cuộc y cũng lần đầu tiên gặp lại người bạn tốt tri kỷ của mình. Hỏi y làm sao không kích động cho được. Nhưng Tô Trạm ngay lập tức nghĩ tới y hiện giờ vẫn chỉ là một đứa trẻ, mà Mục Uy lại chưa bao giờ trông thấy mặt mũi của y. Nếu lúc này kích động xông đến, có khi người ta lại nghĩ y là một đứa bị thần kinh.

Vừa nghĩ tới hình tượng Tô nhị thiếu gia của mình, y nhanh chóng điều chỉnh lại sắc mặt, giả vờ bình tĩnh chào hỏi Mục Uy. Quả nhiên, cái tên hầu tử không tim không phổi Mục Uy rất không khách khí mà xoa đầu y. Còn hi hi ha ha cười nói, "Nha, cha xem Tô nhị thiếu gia trông thật giống một đứa con gái! Y như em trai con vậy!" 

Mục Bách ngay lập tức đổi sắc mặt, ngay cả câu "ai nha nha" cũng không kịp nói liền nghiêm khắc răn dạy Mục Uy, "Nói cái gì đó! Tô đại tướng còn đứng ở đây mà ngươi không có phép tắc gì cả!" Tô Chính Cương ngược lại rất rộng lượng phất tay. Chính ông cũng cảm thấy con trai ông nhìn rất giống Chung Ý Ánh, quả thật là một đứa nhỏ xinh đẹp. Khi Tô Trạm còn bé càng giống một đứa con gái hơn.        

Sau đó Tô Trạm liền trông thấy một đứa bé lớn gần bằng y đi theo phía sau Mục Uy. Tô Trạm nghĩ thầm, đứa nhỏ này không giống Mục Bách, làn da của hắn trắng trẻo, vẻ ngoài lại rất giống với một đứa trẻ người Trung Hoa. 

Tô Trạm thấy đứa nhỏ này chỉ cao hơn y một chút. Nhưng trên người lại mang theo một cảm giác cao cao tại thượng. Dù tuổi còn nhỏ nhưng khuôn mặt của hắn đã bắt đầu trưởng thành, mày kiếm mắt sáng, ánh mắt lướt nhìn y vừa chói sáng vừa rạng rỡ, thật sự rất có dáng điệu của một người trưởng thành. Hoàn toàn không giống dáng vẻ trẻ con của y và Tô Phiếm.

Nhưng nét mặt của hắn lại mang theo sự lãnh đạm. Hắn chỉ lướt nhìn y mấy giây rồi quay đầu cười vô cùng lễ phép chào hỏi cha y. "Con chào Tô đại tướng, thường ngày hay nghe ba con nói về ngài, không nghĩ tới ngài thật giống như trong truyền thuyết, oai phong vĩ đại như vậy." Giọng nói của hắn chứa đầy sự sùng bái, cũng mang theo tính cách trẻ con.  

Tô Chính Cương thấy đứa trẻ này rất có khí chất đoan chính, lại nói chuyện lễ phép, khiến cho ông cảm thấy rất thích. Vì vậy ông liền dặn dò Tô Trạm, bảo y dẫn hắn đến phòng trò chơi dành cho trẻ con ở gần đó. 

Sau đó, dưới sự chờ đợi tha thiết của Mục Bách, ông đành mời gã đi đến phòng khác trao đổi bàn bạc.

Đáng tiếc cho Tô Trạm chờ đợi một lúc lâu, nhưng không nghĩ tới Mục Uy cũng đi theo Mục Bách, chỉ để lại cho y một đứa nhỏ gần bằng tuổi.

Tô Trạm thấy thằng nhóc này nhìn y chăm chú không hề chớp mắt. Vì thế cũng liền hất khuôn mặt nhỏ nhắn trừng trở về. Tô Trạm bắt đầu suy nghĩ trong đầu, lúc y còn bé cũng chưa từng nghe nói Mục Uy có một người em trai như thế này. Tuy rằng Mục Bách có rất nhiều con cái, nhưng bọn họ đều giống như Mục Uy, là những đứa trẻ hiếu động như khỉ con. Trong ấn tượng của Tô Trạm hoàn toàn không có nhân vật nào có tướng mạo như vậy.

Tô Trạm mặc dù là một đứa nhỏ, thế nhưng linh hồn trong cơ thể y vốn là một người trưởng thành hai mươi tám tuổi. Lại bởi vì trở về vòng tay yêu thương của cha mẹ, nên y nói một thì không ai dám nói hai, bình thường lại rất có tác phong của ông cụ non. Nhưng Tô Trạm có thể thấy thằng nhóc đứng trước mặt y lúc này, tuy đang nhìn y chằm chằm, nhưng lại mang cho y cảm giác hắn vốn không hề đặt y trong mắt.        

Thấy hai người mặt đối mặt đứng im không chịu nhúc nhích, Tô Phiếm ngay lập tức liền cảnh giác, rất sợ em trai mình lại nổi hứng muốn gây sự. Nhìn thằng nhóc đứng đối diện có vẻ cao lớn hơn Tô Trạm, Tô Phiếm lại càng sợ y sẽ chịu thiệt. Vì thế liền đi tới phá vỡ cục diện bế tắc của hai người.

"Em ah', chúng ta đến phòng dành cho trẻ con đi. Em xem, bên trong có rất nhiều bạn nhỏ, chúng ta đi đến đó chơi cùng với bọn họ đi." Tô Phiếm lôi kéo tay của Tô Trạm nói.

Mặc dù rất không muốn thừa nhận, nhưng Tô Trạm lúc này mới phát hiện hóa ra mình đang giằng co với một tên củ cải mười tuổi. Tô Trạm nghe Tô Phiếm nói như vậy liền phục hồi tinh thần. Y dùng ngữ điệu của người lớn nói. "Con trai của Mục Bách sao, tên gì vậy? Mấy tuổi?"

Nhưng y hết lần này tới lần khác lại quên một điều, thanh âm của y vốn vẫn là giọng nói trong trẻo mềm mềm của trẻ con. Thậm chí bởi vì giả giọng điệu ông cụ non mà khiến cho thanh âm của y mang theo chút non nớt. Đứa trẻ đứng đối diện Tô Trạm hiển nhiên bị dáng vẻ ông cụ non của y chọc cười. Hắn không chút nào che giấu nụ cười của mình, đắc ý nhếch miệng. Hắn bình tĩnh liếc nhìn Tô Trạm sau đó đi lướt qua người y.

Vì thế Tô Trạm cảm thấy mình vừa bị một thằng nhỏ lớn không bao nhiêu khinh thường. Tên đó rất thong dong ung dung mà để lại một cái ót cho Tô Trạm, một mình đi đến phòng trò chơi dành cho trẻ con. Sau đó hắn tìm một góc, vững càng ngồi một chỗ, cũng thuận tay cầm lấy một quyển sách bắt đầu đọc. Trong lòng Tô Trạm rất hiếu kỳ liền đi theo vào trong phòng. Đương nhiên phía sau không thể thiếu một cái đuôi nhỏ là Tô Phiếm.    

Trong phòng dành cho trẻ con một đám bé trai bé gái đang huyên náo cười đùa thì nhìn thấy nhân vật chính của ngày hôm nay tiến vào. Từ thái độ của cha mẹ bọn chúng mơ hồ cảm nhận được nhân vật chính này không dễ chọc. Bất chợt cả bọn ngừng chơi đùa nhìn chằm chằm vào hai anh em nhà họ Tô. Tô Trạm khinh thường nhìn lướt qua chúng, nếu như y còn sống có khi con của y cũng bằng tuổi đám nhóc này. Tô Trạm phất tay nói, "Các ngươi chơi tiếp tục đi, nhìn ta làm gì!"

Tô Phiếm kéo quần áo của Tô Trạm, "Em ah', chúng ta cũng qua đó chơi đi!" Nhưng em trai tám tuổi của hắn lại quay đầu nói, "Ta còn lâu mới chơi với mấy đám nhóc con đó." Tô Phiếm thầm nghĩ, em không phải cũng là một đứa nhóc sao?!       

Từ đầu đến cuối, cậu bé trai không biết tên kia vẫn im lặng ngồi trong góc, nhìn chằm chú quyển sách trên tay. Đến một ánh mắt cũng không thèm liếc nhìn qua đó. Tô Trạm đi tới, dùng một tay giật lấy quyển sách trong tay hắn. Tính tình tiểu thiếu gia của y bắt đầu nổi lên, ngang ngược mười phần nói với người nọ, "Bản thiếu gia đang hỏi tên của ngươi đó, thằng nhóc kia!"    

Cậu bé trai bị Tô Trạm gọi là "thằng nhóc kia" ngẩng đầu lên, không thèm để ý nói, "Ngươi cũng chỉ là một thằng nhóc con mới chín tuổi thôi." Rõ ràng người nọ đang ngồi nhưng so với đứng lại càng thêm khí thế.

Tô Phiếm mặc dù rất đồng ý với câu nói của đối phương. Thế nhưng, Tô Trạm là hiếu kỳ về thằng nhóc này, còn hắn thì rõ ràng không hề thích người này. Tô Phiếm biết em trai của hắn càn quấy. Nhưng thằng nhóc xem ra bằng tuổi hắn này lại có một khí thế trời sinh làm cho hắn cảm thấy rất chán ghét. 

Bất chợt bầu không khí đông lại, Tô Trạm cảm thấy rất tò mò về tên nhóc con này. Sống lại một đời dĩ nhiên y sẽ không hành xử như trẻ con.

Mặc dù ở trong mắt của Tô Phiếm, em trai của hắn vẫn như trước là một đứa trẻ kiêu ngạo và bạo ngược. Nhưng hắn vẫn cảm nhận được dường như em trai sau khi rơi xuống nước thì tính cách đã có chút gì đó thay đổi. Mỗi ngày y không còn đem hắn ra làm trò vui trêu cợt. Cũng không hề làm cho trong nhà gà chó không yên. Thậm chí cũng không còn dùng những lời khó nghe để mắng hắn. Tuy rằng thái độ của y đối với hắn vẫn không tốt, cũng không thể nghe y gọi hắn một tiếng anh hai. Nhưng nhìn chung cuộc sống hằng ngày của hắn đã yên ổn hơn trước.

Bỗng nhiên Tô Phiếm nghiêng đầu, nghi ngờ chỉ vào cuốn sách trong tay thằng nhóc kia nói. "Ngươi lấy quyển sách này ở đâu? Quyển "Ba Trăm Bài Thơ Đường" này là của ta! Trả lại cho ta!" Tô Phiếm thích yên tĩnh, càng là một người yêu sách như yêu mạng. Mỗi khi ở một mình, hắn rất thích trốn ở trong phòng trò chơi đọc sách. Nhất là sau khi Tô Trạm rơi xuống nước tỉnh lại càng khinh thường tiến vào "địa phương dành cho những đứa trẻ ngu ngốc" này, cho nên mỗi khi rãnh rỗi hắn liền mang sách trốn ở nơi này. Những quyển sách đó là của mẹ cả, Tô đại tướng là một người thô lỗ chỉ biết hành quân đánh giặc. Trái lại mẹ cả thấy hắn thích đọc sách liền dành thời gian dạy hắn văn hóa cổ điển của Trung Hoa. Mỗi lần đều đưa cho hắn một quyển sách, hắn xem xong lại đến đổi một quyển khác.

Mà gần đây nhất hắn đang xem quyển sách "Ba Trăm Bài Thơ Đường" này.

Vừa thấy quyển sách yêu quý của mình bị thằng nhóc này lấy đi, Tô Phiếm gấp đến độ cả khuôn mặt đều đỏ bừng. Đây là quyển sách mẹ cả cho hắn mượn, hắn không thể làm rách được!

"Nhanh trả lại đây! Đó là sách của ta, trả lại cho ta!" Tô Phiếm vươn tay muốn cướp lại. Nhưng không nghĩ tới thằng nhóc kia lại đem quyển sách của hắn giấu ở sau lưng. Ỷ vào mình cao lớn khỏe mạnh hơn hắn một chút ngang ngược không trả lại.

Tô Trạm ngược lại hiếm có dịp nhìn thấy người anh trai im như thóc này của y lại có lúc sốt ruột nôn nóng như vậy. Trong lòng Tô Trạm liền có tâm tư xem trò vui, nên y không lên tiếng giúp đỡ cũng không buồn nhúng tay vào. Thấy hai người nảy sinh tranh chấp, trong lòng những đứa trẻ khác cũng muốn xem náo nhiệt liền không tiếp tục chơi đùa mà nhìn xung quanh. 

Lúc này Mục Thiên Chương vẫn chưa là con báo vàng xưng bá một phương ở tương lai. Hắn chẳng qua chỉ là một đứa trẻ lớn hơn Tô Phiếm vài tháng. Tuy hắn là do vợ nhỏ của Mục Bách sinh ra, nhưng Mục Bách lại cực kỳ yêu thương mẹ ruột của Mục Thiên Chương. Vì thế yêu ai yêu cả đường đi, nên Mục Bách cũng rất yêu thương đứa con trai giống người vợ Trung Hoa như khuôn đúc này của gã. Do đó, Mục Thiên Chương cũng là một tiểu thiếu gia lớn lên trong sự cưng chiều, tính tình cũng vì thế mà ngang ngược.

Tô Phiếm nhìn Mục Thiên Chương tùy ý cầm cầm quyển sách của mình quơ qua quơ lại. "Ngươi nói quyển sách này là của người thì nó là của ngươi sao? Có ký hiệu gì không? Ta nghe nói ngươi trước kia là một đứa ăn xin mà. Một đứa ăn xin thì làm sao có được quyển sách này? Ngươi không phải là một đứa không biết chữ sao?"

Có người từng nói qua, kỳ thật trẻ con trời sinh có tính tình tà ác. Tính cách của bọn chúng là sự kết hợp giữa ma quỷ và thiên thần. Cho nên vừa nhe thấy Mục Thiên Chương nói như vậy, những đứa trẻ khác nhất thời liền cười ầm lên.   

"Ha ha! Ăn xin không phải gọi là ăn mày sao?!"

"Nó không phải là đại thiếu gia của Tô gia sao? Tại sao lại là ăn mày?" 

"Tao nghe mẹ tao nói, nó được nhặt từ trên đường về, Tô đại tướng cũng không thương yêu gì nó..."

Xung quanh vang lên thanh âm xì xào bàn tàn. Tất cả đều thảo luận xem Tô Phiếm rốt cuộc có phải là một đứa ăn xin hay không. 

Tô Phiếm sau khi nghe thấy lời nời của thằng nhóc kia liền đỏ mặt tức giận. Nhưng càng về sau nghe mọi người bàn tàn khiến hắn càng thêm xấu hổ, sắc mặt tái nhợt. Hắn vẫn luôn biết thân thế của mình, nhưng ở Tô gia không ai dám thảo luận chuyện này. Mà ngay cả Tô Trạm cũng chỉ lén lút nói qua vài lần trong thời điểm khiêu khích hắn. Cho nên mặc dù hắn không được coi trọng, nhưng chung quy cũng không ai dám làm càn.

Nhưng ở trong căn phòng này đều là những thiếu gia tiểu thư hoàn toàn khác hẳn với hắn. Bọn họ sinh ra đã ngậm muỗng vàng, không phải trải qua đói khổ cũng không cần nhẫn nhục nhận lỗi. Vì là những đứa trẻ sống trong hoàn cảnh ưu việt, nên bọn họ không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, mới có can đảm không chút kiêng kỵ mà cười đùa.

Tô Phiếm cảm thấy vết thương sâu tận trong đáy lòng bị người ta xé rách vạch trần ra ngoài. Giống như bị từng người từng người dùng dao đâm vào vết thương. Dĩ nhiên lúc này hắn không phải là Tô đại thiếu gia hô phong hoán vũ ngày sau ở khu Tam Giác Vàng Myanmar. Ngoại trừ việc nắm chặt bàn tay nhỏ thành quả đấm, vừa tức giận vừa nóng nảy, gương mặt khổ sở trắng bệch ra. Hắn ngay cả việc nói một câu phản kích cũng không nói được nên lời.

Tô Trạm đứng rất gần Tô Phiếm, y nhìn thấy ánh mắt của hắn sâu thẫm như đáy biển yên ả. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, thân thể gầy gò run lên như ngọn cỏ bị cuốn trong gió, vừa đơn bạc lại vừa vô lực. Không hiểu vì sao trong lòng Tô Trạm lại cảm thấy buồn bực. Giống như nhìn thấy bộ dáng hiện giờ của Tô Phiếm khiến cho y cảm thấy rất không quen mắt. Dĩ nhiên, y tuyệt đối sẽ không bao giờ thừa nhận mình đang thương tiếc cho tên nhóc con này. Tô Trạm chỉ nghĩ, nơi này là Tô gia, là địa bàn của y, một thằng nhóc ngang ngược không rõ lai lịch lại dám ở chỗ này diễu võ dương oai. Tuy rằng người bị vũ nhục là Tô Phiếm —— kẻ thù không đội trời chung của y. Nhưng ở trong mắt của người khác, Tô Phiếm chính là anh trai của y àh.     

Vì thế đầu óc của Tô Trạm bỗng nóng lên, làm một hành động mà ngay cả y cũng không hiểu được. Y đem Tô Phiếm kéo về phía sau lưng mình bảo hộ, hất cằm lạnh lùng nhìn Mục Thiên Chương nói, "Đem sách trả lại cho anh của ta, sau đó thì cút đi!"

Ánh mắt của cậu bé đối diện chợt mang theo chút ý cười nhìn Tô Trạm. Mà lúc này đây bản thân y không hề biết, người bị y kéo ra sau lưng bảo hộ  Tô Phiếm đang vô cùng kinh ngạc, ngay cả cảm giác khổ sở khó chịu khi bị mọi người vũ nhục cũng đã hoàn toàn quên sạch. Hắn lúc này chỉ biết đứng sững sờ, nhìn chằm chằm nắm tóc nghịch ngợm bị cong lên ở phía sau ót của em trai hắn.

Hắn có phải đang nằm mơ hay không? Hay là ngày hôm nay Tô Trạm uống nhầm thuốc? Mặc dù hắn quả thật rất thích người em trai này. Thế nhưng Tô Trạm cho tới hiện giờ vẫn chưa hề nhìn hắn bằng sắc mặt hòa nhã. Chỉ sau sự kiện bị rơi xuống nước, thái độ của Tô Trạm đối với hắn mới dịu đi chút ít. Nếu đổi lại là trước đây, thật có khả năng Tô Trạm sẽ liên hiệp với kẻ khác để đối phó với hắn.   

Những lời này của Tô Trạm xuất phát từ lý lẽ của một người trưởng thành. Thế nhưng trong mắt của đối phương y chỉ là một thằng nhóc nhỏ tuổi. Nhất là vẻ ngoài của đứa nhóc này xinh đẹp giống như một con búp bê. Bình thường Mục Thiên Chương đối với tất cả mọi chuyện đều chỉ lấy vẻ thân thiết để ứng phó. Thế nhưng hắn cũng giống những đứa trẻ khác không hiểu được ý người. Rõ ràng hắn rất tò mò về Tô Phiếm, nhưng trong đầu lại quanh co, chăm chú liếc nhìn về phía Tô Trạm. "Ta không trả, cũng không cút."

Vì thế, chiến tranh giữa các cậu nhóc chính thức bùng nổ. 

Đừng nhìn Tô Trạm hiện giờ có vẻ ngoài xinh đẹp nhã nhặn. Nhưng thật chất tính tình của y vẫn còn rất nóng nảy. Đối với thằng nhóc mười tuổi xa lạ không quen biết này y lại càng không có kiên nhẫn. Vì thế Tô Trạm ngay lập tức ra tay, y nắm lấy cổ áo của tên nhóc kia muốn cướp sách lại. Thế nhưng y lại hoàn toàn quên thân thể của mình chỉ là một đứa nhỏ vừa lên chín. Mà Mục Thiên Chương lại được Mục Bách nuôi thả, vượt gió xuyên mưa mà lớn lên. Dĩ nhiên hắn dễ dàng đẩy Tô Trạm ra khỏi người. Tô Trạm bị Mục Thiên Chương đẩy ngã, y mất cân bằng lảo đảo thiếu chút nữa thì té ngã trên mặt đất.    
    
Tô Phiếm vội vàng chạy đến đở em trai. Hắn tức giận nói, "Sao ngươi dám đẩy em trai của ta!"

Tô Trạm lúc này vô cùng tức giận, y hất tay của Tô Phiếm ra. Tính tình hiếu thắng tranh giành làm kẻ mạnh của y bỗng chốc nổi lên. Tô Trạm cắn chặt hàm răng nhỏ nhào tới. Nhưng thằng nhóc kia lại dễ dàng tránh thoát. Vì thế, hai tay hai chân của Tô Trạm bổ nhào về phía khoảng không, trực tiếp chụp ếch ngã sõng soài trên mặt đất. Mấy đứa trẻ trong phòng toàn bộ đều phá lên cười.

Bị một đám nhóc vây xung quanh cười nhạo, cảm giác của Tô Trạm hiển nhiên là bực bội khó chịu. Y đã không làm thì thôi, đã làm thì nhất định làm đến cùng. Tô Trạm lấy một chân thẳng thừng gạt chân của Mục Thiên Chương. Đang có chút đắc ý vì mình đánh lén người kia thành công thì thoáng cái y đã bị hắn kéo ngã. Cả hai đồng thời lăn lông lốc trên mặt đất, Tô Trạm liền leo lên người của Mục Thiên Chương, tay nắm thành nắm đấm nhỏ đánh lên mặt của hắn.

"A a! Đánh nhau, đánh nhau rồi!"

"Đánh hay lắm, đánh nó đi! Đánh ah', mau đánh nó!"   

Một đám trẻ con e sợ thiên hạ chưa đủ loạn liền nhảy vào tham gia náo nhiệt, đứng ở một bên trầm trồ khen ngợi. Tô Phiếm sốt ruột đến độ vây quanh cả hai người. Trông thấy em trai rõ ràng không phải là đối thủ của thằng nhóc kia. Tô Phiếm rất sợ y vì ra mặt cho hắn mà chịu thiệt, liền dứt khoát không thèm khuyên can. Dựa vào việc thằng nhóc kia khi nãy vũ nhục mình, Tô Phiếm không nghĩ ngợi thêm liền xông đến, hai huynh đệ theo đó mà trình diễn tiếp mục hai chọi một.            

Mặc dù Mục Thiên Chương bị Tô Trạm đè ép ở phía trên. Nhưng đối với hắn mà nói, ứng phó với một thằng nhóc nhỏ hơn hắn gần hai tuổi vốn là một chuyện dễ dàng. Chưa kể đối phương lại là một tiểu thiếu gia được nuông chiều từ bé. Nhưng không nghĩ tới, hai anh em nhà họ Tô lại hợp sức đánh hắn. Vì thế, Mục thiếu gia vốn vẫn luôn chiếm phần thắng trong lúc nhất thời cũng không chống đỡ nổi.

Trong lúc hỗn loạn Tô phu nhân bỗng xuất hiện kịp thời. Từ lúc tiểu thiếu gia lăn lộn ở trên đất, người hầu canh cửa liền cảm thấy tình huống không ổn, gã nhanh chóng chạy đi báo cho phu nhân. Trong nhà này, người có thể trị được hai vị thiếu gia cũng chỉ có một mình Tô phu nhân.

"Tại sao lại đánh nhau? Mau ngừng tay lại! Các ngươi mau kéo đại thiếu gia và nhị thiếu gia ra nhanh lên, còn đứng sững sờ ở đó làm chi!" Nhìn hai đứa con trai lăn lộn trên mặt đất đánh một đứa nhóc khác, Chung Ý Ánh thật không biết phải nói gì cho đúng. Rốt cuộc vài người hầu lao đến ngăn cản Tô Phiếm và Tô Trạm. Hai người đánh đến khí thế ngất trời, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng vì thế mà đỏ bừng. Sau khi bị người hầu kéo ra, hai vị thiếu gia nhà họ Tô mới xem như ngừng lại.

Tô Trạm thở hồng hộc nhìn về phía người vừa cùng y hợp lực tác chiến lúc nãy. Không nghĩ tới một người luôn có vẻ ngoài nhã nhặn lịch sự như Tô Phiếm cũng có một mặt dã man như vậy. Trong lòng y lúc này cảm thấy rất buồn cười. Tô Trạm giãy dụa để người hầu buông mình ra. Y lau mồ hôi trên mặt, sau đó nhặt lên quyển sách bị rơi ở một bên, vỗ vỗ, thổi bụi trên quyển sách. Ra vẻ tùy ý cầm tới trước mặt Tô Phiếm, cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng của y phụng phịu nói, "Nè, cầm đi!"

Lúc này Mục Thiên Chương vẫn còn ngã trên mặt đất, hắn xoa khuôn mặt nhỏ nhắn tự mình ngồi dậy. Khí thế cường hãn vừa rồi bỗng biến mất vô tung. Trông thấy chủ tớ Tô gia vây thành một vòng, sắc mặt của hắn liền thay đổi, rơm rớm nước mắt bật khóc,  "Oa oa oa —— các ngươi bắt nạt ta —— ô ô ô ô..."

Tô Trạm khó có thể tin được nhìn thằng nhóc ở trước mặt mình, nó như thế mà lại khóc!   

_____________________

Từ đây là tiểu thụ hết kỳ thị tiểu công ;__:.. mừng quá~~ 


Comments

Popular posts from this blog

[Mục lục] Hổ Phụ (Hoàn)

[Mục lục] Bẻ cong anh chàng quân nhân

Hổ Phụ - Chương 1