Hiệp nghị 30 ngày làm gay - Chương 56



Hiệp nghị 30 ngày làm gay


Chương thứ 56

Ánh mắt của mọi người đều tập trung lên người Trương Linh Dật.

Phong thái của Trương Linh Dật thoạt nhìn rất ung dung, chân thành đi đến. Trên mặt mang theo một nụ cười, nhìn vào chỉ có phong độ. Nhưng thật ra nội tâm hắn đang điên cuồng cảm khái —— may mắn hôm nay lão tử mặc trang phục đẹp một chút, đẹp trai như vậy mới không làm cho thụ thụ mất thể diện.

Hắn đi tới bên cạnh Vương Nghiễm Ninh, trong lúc mọi người vẫn đang nhìn chăm chú. Trương Linh Dật bình tĩnh nắm lấy bàn tay của Vương Nghiễm Ninh. Lúc này hắn mới phát hiện, bàn tay của y đã ướt nhẹp mồ hôi.

Hắn nhéo nhẹ lên lòng bàn tay của Vương Nghiễm Ninh, ý bảo y không cần khẩn trương.

Vương Nghiễm Ninh cảm nhận được nhiệt độ bàn tay của Trương Linh Dật. Cả người thanh tĩnh lại, y nhìn dưới sân khấu, chậm rãi nói: ”Giống như mọi người đã nhìn thấy, tôi là đàn ông, Linh Dật cũng là đàn ông. Nhưng tình yêu không thể phân biệt ở giới tính. Tôi yêu hắn, cho dù hắn có là nam hay là nữ, đối với tôi mà nói cũng không có quan trọng.”

Dưới sân khấu mọi người hai mặt nhìn nhau, tất cả đều trầm mặc. 

Hứa Quốc Huy trên tay cầm mircophone, nghe vậy cười lạnh nói: ”Đầu năm nay tình yêu thật là vĩ đại nha, không chỉ không phân biệt giới tính, còn không phân biệt cả chủng tộc. Không biết trong tương lai, Vương quản lý có thể yêu một con chó hay một con mèo không?!”

Vương Nghiễm Ninh lạnh lùng liếc hắn một cái, phong thái thản nhiên. Cái nhìn thoáng qua mang theo nhẹ nhàng khinh rẻ. Làm cho Hứa Quốc Huy nhất thời cảm thấy trên người có một cỗ áp lực nói không nên lời. Vương Nghiễm Ninh cười nói: ”Hứng thú của tôi không có rộng như Hứa tiên sinh. Không biết Hứa tiên sinh có hứng thú chia sẻ phương diện nghiên cứu này của mình với mọi người ở đây?”

Hứa Quốc Huy trên mặt bỗng chốc nóng lên, thẹn quá thành giận nói: ”Vương Nghiễm Ninh, ngươi là một tên đồng tính chết tiệt, ngươi có cái gì tốt để đắc ý?”

Vương Nghiễm Ninh lười để ý đến Hứa Quốc Huy, y quay đầu nhìn về phía bên dưới sân khấu nói: “Đúng vậy, tôi chính là một người đồng tính. Bởi vì tình cảm chân thành của tôi chỉ dành cho một người đàn ông duy nhất trên thế giới này. Không có ai quy định tình yêu chỉ phát sinh ở trên người nam nữ. Tôi với hắn ở bên nhau rất vui vẻ, rất hạnh phúc, tất cả điều này là đủ rồi…”

Vương Nghiễm Ninh muốn nói gì đó, nhưng bỗng nhiên không biết nói thêm điều gì nữa..

Y đột nhiên ý thức được, tình yêu bất quá là chuyện giữa hai người. Những người xung quanh thật sự không có chút liên quan gì. Y cơ bản không cần đứng ở đây nói ra nhiều thứ như vậy, trước mặt những người này.

Trương Linh Dật đột nhiên cầm lấy microphone, hắng giọng nói: “Tôi đúng là đang hẹn họ cùng Vương Nghiễm Ninh, thế thì sao? Chúng tôi hạnh phúc có cản trở mọi người không? Cuộc sống mỗi người, tự mỗi người sống, công việc của mỗi người, tự mỗi người làm. Không cần vì chuyện này phiền mình, cũng như phiền chúng tôi. Cho nên tôi chỉ nói một câu thôi —— mọi người chúc phúc chúng tôi là được! tôi nói xong rồi, xin cho một tràng vỗ tay.”

Mọi người dưới sân khấu đều ngẩn người. Nhưng ngay sau đó có mấy nữ sinh dẫn đầu, điên cuồng vỗ tay. Một trong những nữ sinh này chính là cô gái hành chính làm việc ở Phúc Mậu Khải Tư. Còn những nữ sinh khác là bạn bè cô kéo tới đây để phụ giúp việc vặt, nhân tiện thêm không khí cho hội trường. Bọn họ cũng là đại quân hủ nữ đầy sức mạnh, trung kiên đương thời. Ngay từ lúc Vương Nghiễm Ninh công khai, bọn họ đã điên cuồng sung sướng đến chết đi sống lại. Hiện giờ còn nhìn thấy Trương Linh Dật và Vương Nghiễm Ninh đứng cạnh nhau, hai người siêu cấp đẹp trai tình cảm như vậy. Làm sao có thể kiềm chế được? trên mặt cả bọn đều hưng phấn đến ửng hồng, nội tâm điên cuồng gào thét  —— Thật là quyết đoán mà! Khí thế kia đúng chuẩn công ah'! nói quá hay Trương quản lý!!

Trương Linh Dật và Vương Nghiễm Ninh đều có vẻ ngoài vô cùng xuất sắc. Mặc dù là đàn ông, nhưng đứng cùng nhau lại cực kì tương xứng, càng tăng thêm sức mạnh. Ngược lại, nếu như một người phụ nữ tuỳ tiện đứng cạnh một trong hai người bọn họ. Trong nháy mắt nhất định sẽ có cảm giác bị lu mờ. Bởi vì bọn họ tỏ ra vô cùng tự nhiên và hào phóng, không có chút hiềm nghi hay cảm giác xấu xa nào. Giống như vậy, hai người tay nắm tay đứng trên sân khấu. Phong thái kia của bọn họ, giống như từ lúc sinh ra đã được định sẵn sẽ ở bên nhau trọn đời.

Những người hiện diện ở đây đều đã lăn lộn nhiều năm trên thương trường. Cái gì cũng đều từng thấy qua, những kiểu xã giao với khách hàng, hoặc là bộ mặt xấu xa của những quản lý cao cấp, bọn họ sớm đã thấy rất nhiều. Cho dù nội tâm khinh thường, nhưng bên ngoài vẫn cải trang rất giỏi.

Cuộc sống là vậy, chỉ cần có thể kiếm được tiền. Cho dù là con chó thì cũng vẫn có người đồng ý hợp tác. Tại sao phải quan tâm người này người kia thích đàn ông hay phụ nữ?

Vì vậy mọi người vừa nãy vẫn còn khiếp sợ, vẫn còn nhiều chuyện. Có người nhìn thấy sự việc lại còn thưởng thức  ——  Nhưng cuối cùng những điều này thật ra có liên quan gì đến bọn họ đây?

Vấn đề về giới tính cũng không có liên quan đến nhân phẩm hay đạo đức. Giống như Trương Linh Dật nói, hai người đóng kín cửa, tương thân tương ái thì có gì cản trở bọn họ? Cuộc sống hay công việc làm ăn của mỗi người đều vẫn tiếp diễn cả thôi.

Không có ai ngu đến độ, bởi vì Vương Nghiễm Ninh nói yêu đàn ông mà không cùng y hợp tác kinh doanh. Chưa kể, chân chính kinh doanh ở đây chính là Phúc Mậu Khải Tư!

Hiện tại Trương Linh Dật và Vương Nghiễm Ninh đều là những người ở trên đỉnh cao, sáng chói mắt. Bọn họ ở cùng nhau không có chỗ nào không tốt. Cho nên tâm tình chế giễu của mọi người dần dần biến mất.

Bọn họ dù sao cũng là những đối tác kinh doanh. Nếu người ta là tình yêu chân chính. Tại sao không chúc phúc cho hai người họ chứ?

Cho nên vài tiếng vỗ tay vang lên, sau đó càng nhiều người dần dần phụ hoạ. Cuối cùng biến thành cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

Tiếng vỗ tay kéo dài không thôi.

Hứa Quốc Huy cơ bản không hề nghĩ tới mũi nhọn lại chuyển hướng. Hoặc là hắn vốn không hề nghĩ tới chuyện Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật có thể mạnh dạn, quang minh chính đại công khai. Càng không nghĩ tới mọi người lại dễ dàng tiếp nhận như vậy —— Người trẻ tuổi ah’, thời hiện đại bây giờ đã không còn giống như lúc trước rồi. Tam thúc và Khôn ca cũng đã công khai tán tỉnh nhau(*). Ngươi còn ở đó vọng tưởng vặn ngã được Vương Nghiễm Ninh sao? Thật là một kẻ vừa ngu vừa ngây thơ!

Hứa Quốc Huy cả gương mặt nhất thời đều u ám.

Trương Linh Dật ngay sau đó quay về phía Hứa Quốc Huy nói: “Hứa tiên sinh, nhìn số lượng cùng góc chụp của những tấm hình này. Không cần đoán nhất định là ngài đã thuê thám tử chụp. Tôi không cần biết ngài đã nhận được những thứ này thông qua đâu. Hy vọng ngài tự giải quyết cho tốt, lần sau đừng viện cớ này nữa.”

Hứa Quốc Huy cả khuôn mặt đều xám trắng, nhưng vẫn mạnh miệng nói: “Ngươi ngậm máu phun người, cái loại quan hệ bẩn thỉu của các ngươi, ai cũng có thể quay cũng có thể chụp…”

Trương Linh Dật ánh mắt lạnh xuống, hắn nhìn chằm chằm vào Hứa Quốc Huy, thẳng cho đến khi Hứa Quốc Huy cả người đều dựng đứng, sởn tóc gáy: “Hứa Quốc Huy, ngươi nghe cho rõ đây, thích đàn ông không bẩn thỉu. Ngươi thích phụ nữ thì sao? Ngươi cảm thấy nhân phẩm của ngươi so với chúng ta tốt đẹp hơn?”

Hứa Quốc Huy bị lời nói của Trương Linh Dật chặn họng, hắn nói không nên lời. Nghe Trương Linh Dật chất vấn như vậy, lại không thể tìm lời phản bác, hắn chỉ có thể đứng sững sờ tại chỗ.

Ngược lại, mọi người ở hội trường dần dần tự giải thích được.  

Từ lúc bắt đầu, Hứa Quốc Huy đã tuôn ra một tin đồn bùng nổ như vậy. Tất cả mọi người đều đặt sự chú ý ở giới tính của Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật. Ngược lại hoàn toàn không lưu ý đến Hứa Quốc Huy. Nhưng những lời vừa nói kia, mọi người đều liên tưởng đến những vấn đề khác —— Hứa Quốc Huy tại sao lại có những tấm hình này? Hắn tại sao muốn làm như vậy trước mặt mọi người?

Bất kể nơi phát tán những tấm hình này ở đâu. Mặc dù mọi người đều rất hưng phấn khi chứng kiến được tin đồn này. Nhưng đối với hành động này của Hứa Quốc Huy hoàn toàn không ủng hộ. Một người không tôn trọng chuyện riêng tư của người khác. Thậm chí còn ở trước mặt mọi người vạch trần chuyện không tốt của người ta. Tất cả những điều này có thể dính dáng đến lợi ích, thậm chí là những bản hợp đồng hợp tác. Chuyện này đúng là sâu xa, hoặc đã được suy tính từ trước.

Cho nên mọi người từ bàn luận chuyện của Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật. Liền chuyển qua chuyện xấu của Hứa Quốc Huy và vấn đề nhân phẩm của hắn.

Hứa Quốc Huy nhìn thấy bốn phía đều ném tới mình những ánh mắt khinh bỉ cùng hoài nghi. Hắn cảm thấy toàn thân dần lạnh như băng. Rốt cuộc không thể chịu nổi nữa, chạy trối chết.

Khi buổi triển lãm thương mại kết thúc, Lão Chu và Vương Nghiễm Ninh cùng kiểm kê. Đơn đặt hàng so với bọn họ dự đoán lúc trước còn cao hơn hai mươi phần trăm.

Thì ra lúc Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật công khai ở trước mặt mọi người. Không những không làm hình tượng Phúc Mậu Khải Tư bị hao tổn. Ngược lại mọi người cảm thấy, Vương Nghiễm Ninh là một người có khí phách đảm đương. Hơn nữa lại thẳng thắng nói ra sự thật, càng làm cho bọn họ yên tâm hợp tác.

Lão Chu thấy nguy cơ biến thành chuyển cơ, tự nhiên cũng cười toe toét. Ông sảng khoái, hứa khi trở về sẽ tăng lương cho Vương Nghiễm Ninh.

Vương Nghiễm Ninh cảm thấy buổi triển lãm thương mại không bởi vì mối quan hệ của mình mà bị ảnh hưởng, trong lòng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Thật sự thời điểm khi y đứng ở trên sân khấu công khai cùng mọi người. Y đã dự liệu trước mình sẽ thân bại danh liệt.

Nhưng.. thật là may mắn..

Buổi tối, lão Chu khao toàn bộ nhân viên làm việc hôm nay ăn cơm tối. Vừa vỗ vai Vương Nghiễm Ninh, nói y mang theo Trương Linh Dật.

Vương Nghiễm Ninh ban đầu muốn tìm lời lịch sự từ chối. Thứ nhất y chỉ muốn cùng Trương Linh Dật lẳng lặng yêu nhau. Không nghĩ đến những điều cao hơn. Chưa kể Trương Linh Dật dù gì cũng là nhân viên của công ty Huy Đế quốc tế.

Nhưng lão Chu cảm thấy vì tình cảm của hai người đã vô tình thúc đẩy cho buổi triển lãm thương mại của công ty. Nên ông kiên trì muốn mời Trương Linh Dật, tấm lòng này không thể từ chối. Vương Nghiễm Ninh không thể làm gì khác hơn đành mang theo Trương Linh Dật.  

Cũng may Trương Linh Dật không nhăn nhó, hắn cũng không từ chối lời mời.

Bữa cơm tối được đặt ở một nhà hàng giá cả vừa phải, nhưng hương vị món ăn ở đây rất ngon. Công nhân viên của Phúc Mậu Khải Tư cộng thêm những nhân viên làm tạm thời. Tổng cộng tất cả có tới hai mươi mấy người, ngồi ở hai cái bàn lớn.   

Lão Chu, Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật tự nhiên ngồi chung một bàn. Tâm tình lão Chu rất tốt, gọi không ít món ăn. Trên bàn có rất nhiều đĩa rau, tôm dầu hào, cua ran muối hạt tiêu.

Mọi người bận rộn cả một ngày, cũng đã vô cùng đói bụng. Cho nên toàn bộ đều vùi đầu cắm cổ ăn. Khung cảnh này quả thực có thể sử dụng từ ngữ ‘’khí thế ngất trời’’ để hình dung.

Dĩ nhiên, trong lúc bọn họ ăn cơm vẫn thỉnh thoảng nhìn Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật một cái.

Bất quá Trương Linh Dật và Vương Nghiễm Ninh mặc dù công khai quan hệ rất hào phòng. Nhưng hai người không có ngang nhiên công khai biểu hiện tình cảm. Đĩa của mình cũng tự mình ăn, mọi người đều chờ đợi tình tiết đút cơm của đôi tình nhân, nhưng hai người hoàn toàn không có trình diễn!

Khó có dịp lão Chu có lòng gọi nhiều tôm cùng cua như vậy. Một tiểu công tốt không phải nên dùng miệng bóc vỏ cua đút cho tiểu thụ sao?

Cô gái hành chính cùng đám bạn của mình vừa gặm cua vừa im lặng oán thầm = =.

“Nghiễm Ninh ah’~~” Lão Chu uống chút bia, vỗ vai Vương Nghiễm Ninh nói, “Cậu đúng là chân nhân bất lộ tướng nha, khó trách tại sao trước kia ta giới thiệu bạn gái cho cậu nhiều lần như vậy. Cậu một người cũng không coi trọng, ta còn tưởng tầm mắt của cậu quá cao~~ thì ra nguyên do sớm đã có... hahahaa…”

Ông lại nhìn Trương Linh Dật, cười hắc hắc nói: “Tiểu Trương không tồi, rất xứng với Vương Nghiễm Ninh!”

Trương Linh Dật cười nói: “Cảm ơn Chu tổng khích lệ, thật ra ngài nói không sai. Tầm mắt của Vương Nghiễm Ninh rất cao, cho nên từ nay ngài đừng nên giới thiệu bạn gái cho cậu ấy nữa!”

Lão Chu nghe vậy liền sửng sốt, nhưng ngay sau đó cười ha ha nói: “Đúng vậy, đúng vậy, ta cũng không dám giới thiệu, muốn tìm một người xuất sắc như cậu, đoán chừng là không dễ dàng rồi!”

Nguỵ Dịch Văn ở bên cạnh im lặng nãy giờ liền bay ra một câu: “Khó trách, khó trách ah’~~”

Khó trách sao ban đầu Trương Linh Dật lại giúp Vương Nghiễm Ninh đề cử chọn người.

Bất quá lời nói của cậu ta vẫn chưa ra khỏi họng, đã bị Vu Cảnh đút một cái càn cua vào miệng: “Cái này có nhiều thịt lắm, cậu ăn nhiều chút đi, nói ít lại.”

Nguỵ Dịch Văn bị vỏ cua đâm trúng vào môi một chút, vẻ mặt đau khổ đẩy tay Vu Cảnh ra. Nhưng cậu ta cũng không nói gì thêm, cúi đầu bắt đầu gặm càn cua.

Lão Chu là một người hài hước khôi hài, công nhân viên của công ty Phúc Mậu Khải Tư đều là những người trẻ tuổi. Bọn họ lại nói rất nhiều, nên không khí của bữa cơm rất hài hoà bên dòng nhạc êm ái.

Nhưng cuối cùng cô gái hành chính và đám bạn của cô cũng không được nhìn thấy cảnh Trương Linh Dật đút cơm cho Vương Nghiễm Ninh, vì vậy bọn họ có chút tiếc nuối.   

(*) Mọi người chắc có lẽ biết đến bộ truyện Đạo Mộ Bút ký. Hồi đó từng rầm rộ chuyện Đạo Mộ được chuyển thể thành phim và Trần Khôn được đảm nhiệm vai Muộn Du Bình. cho nên ta nghĩ tác giá muốn troll Tam Thúc với Trần Khôn thôi =)))

___________________________

Comments

Popular posts from this blog

[Mục lục] Hổ Phụ (Hoàn)

[Mục lục] Bẻ cong anh chàng quân nhân

Hổ Phụ - Chương 1